THU NHabcỚ NGƯỜI

THU NHỚ NGƯỜI

 

Gi thu thổi nhẹ l thu rơi,
Qu cũ người xưa nhớ nghẹn lời.
Tiển hạ ra đi cn luyến tiếc,
Đn thu trở lại nhớ về người.
Sương mai vi giọt đọng trn l,
Chiều đến my đen che khắp trời.
Buồn qu mặt trời đi ngủ sớm,
Cn ti thơ thẩn viết thơ chơi!

 

Thung Lũng Vng

Thu 2005

Hm nay trời chớm vo thu,

Mặt trời say giấc ngủ vi trn my.

m u my phủ giăng đầy,

Hạt mưa giăng xuống thn ny quạnh hiu.

Nhớ em anh nhớ thật nhiều,

Tim anh thổn thức những chiều gi mưa.

Gi như đừng nhớ chuyện xưa,

Lng anh thanh thản đn mưa vo ma

 

Trần Hưng

Thu 2005

 

CC VO THU

THU

 

Nắng chiều nh nhẹ trời vo Thu,

T tch mưa rơi giọt, giọt sầu.

Ảm đạm chiều Thu buồn o no,

Hong hn hiu hắt nhạt sương m.

Nng Cc c buồn vẫn đậy kn,

Cho xinh cho đẹp đn mừng Thu.

Thu đến Thu đi, buồn mun thuở,

C biết Thu ơi! Bởi Cc sầu

 

 

Tạ Huệ Quyn

Thu 2005

Thu về gợi nhớ, nhớ thu ơi!
Cố quận năm xưa khng một lời.
Giả mẹ từ cha trong nn lặng,
Thu về gợi nhớ, nhớ nơi ti.
Mẹ cha anh chị cng thn quyến,
Một đại gia đnh thật vẻ vui.
Tai họa xảy ra bởi lũ ấy,
Chia ly tan tt no lng ti.


Long Tiểu Muội

Thu 2005

 

THU VỀ

 

Mỗi độ thu về lng ngng trng,

Bng hnh em vẫn mi hoi mong.

Em ơi hy đợi tnh anh nh,

Để được em yu thật mặn nồng.

Xin hy cho anh một gợi ,

Tnh em biển rộng thật mnh mng.

Thu về l rụng vng xơ xc,

Nhặt l thu rơi pht chạnh lng

 

 

Chnh Khch

Thu 2005