|
Nhà văn
Mạc Ngôn 莫言 (1955 – ) tên
thật là Quản Mô Nghiệp 管謨業 , người huyện
Cao Mật, tỉnh Sơn Đông, nguyên quán tỉnh Triết Giang, Trung
Quốc. Năm 12 tuổi, trong thời kỳ Cách Mạng
Văn Hóa ông thôi học đi chăn nuôi gia súc, dê, ḅ.
Năm 1976 ông nhập ngũ, sau đó tốt nghiệp
khoa Văn Học của Học viện Nghệ Thuật
Quân Đội. Năm 1981 ông cho xuất bản tác phẩm
đầu tay. Năm 1986
ông tốt nghiệp Thạc Sĩ Văn Học từ
chương tŕnh liên kết về sáng tác văn học
của Khoa Văn Học thuộc Đại Học
Sư Phạm Bắc Kinh và Viện Hàn Lâm Văn Học
Lỗ Tấn. Năm 2012 ông là người đầu
tiên mang quốc tịch Trung Quốc vinh dự đoạt giải
thưởng Nobel Văn Học.
ĐÓN
TẾT Ở QUÊ NHÀ
Quay trở về mấy mươi năm trước, ở vùng nông thôn
Sơn Đông, Tết dương lịch không được
xem là
Tết. Khi đó, trong tâm
trí mọi người, chỉ có Tết (âm lịch) mới
được coi là Tết. Điều này liên quan
đến sự nghèo khó của đời sống vật
chất – thêm một ngày nghỉ lễ, đồng nghĩa
với một cơ hội xa xỉ – nhưng quan trọng
hơn, đó là vấn đề về khái niệm.
Đối với
trẻ em, Tết là một kỳ nghỉ mà chúng có thể
ăn ngon, mặc quần áo mới, chơi đùa vui vẻ
cho đă trong vài ngày, và tất nhiên cùng với nhiều
sự phấn khích và bí ẩn.
Khi c̣n nhỏ,
tôi rất háo hức mong chờ Tết. Thường
th́, ngay khi bước vào tháng Chạp, tôi đă bắt
đầu đếm ngược từng ngày trên các ngón tay, như
thể Tết là một đích đến xa vời,
không thể đạt được. Người lớn
luôn thở dài ngao ngán, như thể họ không chỉ
không thích mà c̣n sợ hăi Tết nữa. Thái độ của
họ làm đám trẻ lúc đó cảm thấy thất
vọng và bối rối, tất nhiên, giờ đây
tôi hoàn toàn hiểu được.
Đợi
đến ngày mùng 8 tháng Chạp, đó là bước
đầu tiên để chờ Tết. Sáng hôm đó,
người ta sẽ nấu một nồi cháo gồm
tám loại ngũ cốc – thực ra chỉ cần bảy
loại, trong đó đại táo là nguyên liệu không
thể thiếu. Tương truyền rằng, trước
khi giải phóng, vào sáng ngày mùng 8 tháng Chạp, các ngôi
chùa giàu có hoặc các gia đ́nh từ thiện thường
bày những nồi cháo lớn trên đường phố
để cho người những ăn xin và người
nghèo đều có thể ăn no miễn phí.
Tôi từng rất
khao khát lễ phát cháo này, mơ nghĩ đến những
nồi gang khổng lồ đặt ngoài trời,
đổ cả bao gạo và đậu vào, cháo đặc
quánh sủi bọt trong nồi, mùi thơm lan tỏa
trong không khí lạnh buổi sáng sớm. Một nhóm trẻ
em, tay cầm những chiếc bát lớn, sốt ruột
xếp hàng chờ đợi, khuôn mặt nhỏ nhắn
đỏ ửng v́ lạnh, nước
mũi chảy ṛng. Để xua đi cái lạnh, chúng
nhảy nhót và ḥ hét. Tôi thường mơ tưởng
ḿnh đang đứng trong hàng ngũ đó, dù đói,
dù lạnh, nhưng trong ḷng đầy niềm vui. Sau
này, tôi đă miêu tả những cảnh phát cháo tưởng
tượng này nhiều lần trong các tác phẩm của
ḿnh, nhưng những miêu tả đó vẫn chưa thể
sánh bằng sự lộng lẫy trong tưởng
tượng.
Sau Lạp Bát nửa tháng là đến
ngày lễ “đưa Ông Táo về Trời.”
Ngày đó, ở nơi tôi, c̣n được gọi là
“Tết Con,” được tổ chức khá nghiêm túc.
Bữa sáng và bữa trưa vẫn là những món
ăn thô như ngày thường, bữa tối là một
bữa sủi cảo. Để chờ bữa sủi
cảo này, tôi ăn rất ít vào bữa sáng và bữa
trưa. Khi đó, lượng cơm tôi ăn thật
sự đáng kinh ngạc, ăn được bao
nhiêu chiếc sủi cảo th́ thôi, không dám nói ra kẻo
làm thiên hạ sợ.
Sau lễ đưa
Ông Táo về Trời,
Tết đă cận kề trước
mắt.
Đối với cảm giác của một đứa
trẻ, khoảng thời gian này vẫn c̣n rất dài.
Đợi quá chừng rồi cuối cùng đêm giao thừa
cũng đến. Chiều hôm đó, các bà dắt các
bé gái đi làm bánh cảo (giảo) ở nhà, trong khi các
ông dẫn các bé trai đi thăm mộ cúng bái tổ tiến.
Việc thăm mộ, kỳ thực là mời tổ
tiên về nhà đón Tết. Thăm mộ xong trở về,
một bức tranh, có trục gỗ ngang phía dưới,
đă được treo trên tường trong sảnh
chính thờ tổ tiên; tấm tranh ấy vẽ một
số nhân vật cổ xưa trang nghiêm quư phái…
Thuở ấy, không những không có ti vi, thậm
chí cũng không có điện. Sau bữa cơm tối,
ai nấy đi ngủ. Khoảng nửa đêm, mẹ
tôi khe khẽ đánh thức tôi. Tôi thức dậy, mặc
quần áo mới và cảm thấy một cơn lạnh
kỳ lạ, bí ẩn; răng tôi va vào nhau lập cập.
Những ngọn nến trước bức tranh tổ
tiên được thắp sáng, ngọn lửa lập
ḷe không ngừng, chiếu sáng lấp lánh khuôn mặt của
các nhân vật cổ xưa trên bức tranh, khiến họ
dường như sống động… Lúc này tuyệt
đối không ai được phép nói chuyện lớn
tiếng; ngay cả những bậc gia trưởng
thường nóng tính cũng nói năng nhẹ nhàng. C̣n
về phần bọn trẻ, tối hôm trước mẹ
chúng đă nhiều lần nhắc đi nhắc lại
rằng tốt nhất là không nên nói chuyện trong dịp
năm mới. Nếu buộc phải nói, chúng nên cân nhắc
lời lẽ cẩn thận và tuyệt đối
tránh nói những điều không may mắn...
Việc nấu bữa tối đêm giao thừa
không nên dùng đến ống thổi – tiếng “lạch
cạch” của ống thổi sẽ phá hỏng sự
huyền bí – v́ vậy, phải đốt những cỏ,
củi bông hoặc rơm đậu tốt nhất. Mẹ
tôi nói rằng đốt thân cây bông vào đêm giao thừa
sẽ tạo ra người bán thịt giỏi. Đốt
thân cây đậu sẽ tạo ra học giả. Các học
giả là những trí thức và những người
có học thức, nhưng mẹ tôi không thể giải
thích “người bán thịt giỏi” là ǵ. Có lẽ
đó là một nghề nghiệp tốt, giống
như một vị tướng quân, nhưng dù sao nó cũng
sẽ không phải là một người đồ tể
hay một đao phủ.
V́ rơm rất tốt, ngọn lửa trong ḷ
sưởi bùng lên, chiếu sáng nửa sân. Hơi
nước bốc lên từ nồi bốc vọt ra
khỏi cửa. Những chiếc bánh cảo trắng
béo mập được thả vào nồi. Lúc này, tôi
chợt nhớ lại câu đố không mấy phù hợp:
Một đàn ngỗng từ phương nam bay đến,
vỗ cánh và sà xuống sông. Bánh cảo đă chín, bố
tôi cầm một cái đĩa có hai bát bánh cảo
đi về phía cổng. Bọn con trai, tay cầm những
que đă buộc pháo, đi theo sát phía sau. Bố đặt
một cái đĩa xuống đất trống bên
ngoài cổng, đốt tiền giấy, rồi quỳ
xuống lạy bốn phương tám hướng. Bọn
con trai ấy châm pháo và giơ cao. Giữa tiếng pháo
nổ đinh tai, bố tôi hoàn thành nghi lễ cúng tế
các vị thần linh trời đất.
Bên trong nhà, mẹ và các cụ bà đă cười
nói rôm rả. Nghi lễ huyền bí đă kết thúc, và
giờ là đến lúc người đang sống
ăn mừng. Trước khi ăn bánh cảo, các con
cháu phải cúi đầu chào bậc trưởng bối,
c̣n các trưởng bối th́ đă ngồi trên giường
sưởi (giường gạch nung nóng) chờ sẵn.
Chúng tôi vừa cúi đầu vừa lớn tiếng
báo cáo với các bậc trưởng bối trước
bàn thờ gia đ́nh: cúi đầu thưa ông, cúi đầu
thưa bà, cúi đầu thưa bố, cúi đầu
thưa mẹ… Các trưởng bối trên giường
sưởi lớn tiếng đáp lại: “Không cần
cúi đầu nữa, lên giường ăn bánh cảo
nào! ” Lũ trẻ cúi đầu xong, các trưởng bối
theo lệ sẽ cho chúng một ít tiền, một hoặc
hay hai hào, khiến bọn chúng vui mừng phấn khởi
khôn xiết.
Những chiếc bánh cảo làm riêng cho đêm giao
thừa được nhồi tiền xu. Gia đ́nh
tôi trước kia vẫn thường dùng tiền xu bằng
đồng thời nhà Thanh, nhưng những bánh cảo
đó có mùi gỉ đồng nặng nề, khó ăn,
coi như lăng phí một chiếc bánh cảo quư giá, nên
sau đó chuyển sang dùng tiền xu mới. Giờ nghĩ
lại, những đồng xu đó bẩn kinh khủng;
hồi đó, chúng tôi không bao giờ nghĩ đến
sự phung phí như vậy. Chúng tôi mong được
ăn trúng một chiếc bánh cảo có đồng xu
v́ đó là tài sản của riêng ḿnh; c̣n chuyện may mắn từ chiếc bánh cảo
có đồng xu th́ trẻ con không quan tâm. Một số
nàng dâu hiếu thảo khi gói bánh cảo vào ban ngày sẽ
đánh dấu vào vỏ bánh, đến tối khi xếp
bánh vào bát th́ sẽ bỏ những bánh có tiền vào bát
của của bố mẹ chồng
để làm vui ḷng các các cụ. Có
một năm, v́ cố ăn trúng bánh có đồng xu,
tôi đă ăn liền ba bát, nhưng không t́m gặp
đồng xu nào, lại làm hỏng dạ dày và suưt chết.
Một câu chuyện thú vị khác mà tôi phải kể
đến là tục lệ giả và đón Thần
Tài. Thường th́, ngay khi gia đ́nh quây quần bên
bàn ăn bánh cảo, một tiếng hát vang lên từ
bên ngoài cửa: “Thần Tài đến rồi, Thần
Tài đến rồi, chúc mừng năm mới, đốt
pháo lên nào! Mau trả lời, mau trả lời, cầu
mong gia đ́nh bạn xây được nhà ngói mỗi
năm! Mau lấy đi, mau lấy đi, vàng bạc sẽ
vào nhà bạn...” Nghe được tiếng hát của
Thần Tài bên ngoài, mẹ sẽ múc nửa bát bánh cảo
và sai bé trai mang ra.
Bây giờ, nếu muốn, chúng ta có thể ăn
bánh cảo hàng ngày. Thiếu đi sức hấp dẫn
của thức ăn, niềm vui đón năm mới
đă giảm đi đáng kể. Ở tuổi trung
niên, sự phù du của thời gian càng trở nên rơ rệt
hơn, và mỗi lần đón năm mới giống
như một hồi chuông cảnh tỉnh. Thiếu
đi sự cám dỗ của những món ăn ngon, thiếu
đi bầu không khí huyền bí, thiếu đi sự
ngây thơ thuần khiết của tuổi thơ, th́
không c̣n niềm vui nào trong việc đón năm mới.
Nhưng v́ trẻ em, việc đón năm mới vẫn
phải tiếp diễn,. Kiểu năm mới mà chúng
ta trân trọng không c̣n thu hút trẻ em ngày nay; chúng có
năm mới vui vẻ của riêng chúng.
Thời gian quả
thật đáng sợ; ngày tháng trôi qua như ḍng nước
chảy đều ngày này qua ngày nọ.
Hàn Quốc Trung 韓國忠
二零二六年二月十五於美國,加利福尼亞州,洛杉磯
|