|
Hai tuần trước,
tiết trời
nóng bức, nhưng già 5 (TH)
-- cách gọi
của nhóm bạn thân chúng tôi -- có
ghé thăm và rủ đi ăn tỉm sấm. Cuối tuần rồi tiết trời càng oi ả và nóng hơn,
già 6 (PCT) lại
từ Palm Spring cũng
vừa tạt ngang ghé thăm, đồng thời mang luôn cho tôi cả ly cà phê
Starbuck vừa mới
mua. Chúng tôi chỉ đơn giản ngồi dưới tàn cây hồng ḍn và gốc
mai già gần 30 tuổi trước nhà tán gẩu thế thôi. Thật t́nh hai già ấy
đă làm tôi cảm kích vô cùng.
Tôi tự nghịch đùa
cho ḿnh là hạnh phúc hơn cả cụ Tam
Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến, v́ khi bạn của cụ đến thăm, dường như không nghe kể có đem theo ǵ cả. Tôi th́ có
được tỉm
sấm, có cả cà phê Starbuck! Tôi nghĩ ngay đến bài thơ “BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ” của cụ dưới đây:
“Đă bấy
lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thời đi vắng chợ thời xa.
Ao sâu
nước cả
khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà;
Cải chửa ra cây, cà
mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương
hoa.
Đầu tṛ tiếp khách trầu không có,
Bác
đến chơi
đây ta với
ta.”
Lại nữa,
hai hôm nay, tin khí tượng trên các đài truyền thông, truyền h́nh ở Nam California nơi
tôi ở đều
báo tin rầm rộ về cơn mưa băo hurricane Hilary sắp
tới, một
tropical storm lớn nhất
vùng trong ṿng 80 năm nay. Mong sao tâm băo sẽ
đi lệch tí về phiá đông để hướng
ngay đến
Lake Mead, tiểu bang Nevada, nơi dự trữ và cung cấp nước cho đập thủy điện Hoover Dam lớn
nhất tây bán cầu và lớn thứ
nh́ (1)
trên toàn
thế giới, được xây cách
đây gần một thế kỷ mà mực nước đă cạn khá nhiều đến mức báo động do hậu quả hạn hán
nhiều năm
qua. Không hiểu
v́ sao khi nghe tin mưa băo này tôi lại
nhớ lệch đến câu ngạn ngữ “Thiên yếu hạ vũ, nương yếu giá nhân 天要下雨娘要嫁人” (Trời
đă đổ
mưa, mẹ đi lấy chồng). Hay chừng
do tôi vừa đọc đâu đó câu trả lời của Mao Trạch
Đông khi Châu Ân
Lai báo tin Lâm Bưu
đang trên đường đào
tẩu sang Liên Xô
bằng máy bay sau khi âm
mưu đảo
chánh bị bại lộ (2).
Dưới đây
là câu chuyện về ngạn ngữ “Thiên
yếu hạ vũ, nương yếu giá nhân” ấy:
Ngày xưa,
có một chàng thư sinh tên là Chu Diệu Tông, khi mới một tuổi th́ cha chàng qua đời
v́ bạo bệnh.
Để tránh
cho con khỏi ấm ức và đau khổ về sau, mẹ chàng, Trần
Tú Anh, một thân
một gánh tần tảo nuôi con, và sau đó đưa chàng đến học với ông đồ tú tài góa vợ Trương Văn Cử.
Dưới sự
dạy dỗ nghiêm khắc và tận tình của ông đồ, Chu tiến bộ rất nhanh. Năm 15 tuổi chàng đỗ
Tú Tài, đến
năm 18 tuổi
lại đỗ
Trạng Nguyên. Khi vua
triệu kiến,
thấy chàng
diện mạo khôi ngô tuấn tú, tài hoa xuất chúng khiến vua rất vui mừng, bèn tấn phong làm phò mã.
Lúc này,
Chu nghĩ đến
mẹ còn khổ ở quê nhà nên kể
cho vua nghe về cảnh mẹ chàng từ lúc trẻ đã cam cảnh
góa phụ đơn chiếc để nuôi nấng chàng cho đến khi thành đạt với
bao vất vả.
Nghe xong vua rất xúc động và lập tức
hạ chỉ sẽ cho
dựng lên ở
quê chàng một tòa “Trinh Tiết Bài Phường” (một
kiến trúc
cổng lầu danh bảng trinh tiết) để ngợi
khen tiết hạnh của
mẹ chàng.
Sau khi tân
khoa Trạng Nguyên họ Chu về làng vinh quy bái tổ, chàng hảnh diện kể cho mẹ nghe về việc vua phong thưởng
cho mẹ một tòa “Trinh Tiết Bài Phường”, nhưng
bất ngờ mẹ chàng lại lộ ra vẻ bối rối, thần sắc
bất an.
Chu nhiều lần
gặng hỏi mẹ sao thế, cuối cùng mẹ chàng cũng đă bày tỏ sự thật. Hóa ra trong
thời gian chàng đi học, mẹ chàng
phải qua lại
với ông đồ nên hai người dần dần nảy sinh t́nh cảm và họ đã
âm thầm dự định
khi chàng đổ đạt
xong thì họ sẽ lấy
nhau.
Nghe vậy, Chu quỳ
phịch xuống
đất vừa
khóc vừa nói: "Mẹ ơi,
nếu mẹ quả thực muốn làm điều ấy, th́ con đă phạm tội ‘Khi Quân’ rồi. Đó là một trọng tội,
sẽ bị trừng phạt ‘tru di cửu tộc’
-- giết sạch
chín đời.”
Lúc này, mẹ chàng cũng bật khóc, nghĩ rằng một góa phụ đơn chiếc bươn chải nuôi con vốn đă vất vả lắm rồi, trong lúc con đi học lại không có được
một người
để hàn
huyên tâm sự, có ai thấu
cho nỗi khổ, nỗi khó khăn, nỗi quạnh hiu đó chăng? Sau khi trầm tư cân nhắc kỹ lưỡng,
mẹ chàng thở
dài một tiếng và bảo: “Thôi, mọi chuyện hăy phó mặc
cho số phận trời định!”
Tiếp đó,
mẹ chàng cởi
chiếc áo váy choàng bên ngoài đang mặc đưa cho Chu và nói: "Con ơi, con hãy báo hiếu mẹ thêm một lần nữa, ngày mai hăy giúp
mẹ giặt chiếc áo váy này. Nếu đến tối mai mà chiếc áo váy phơi được khô
th́ mẹ sẽ dẹp
bỏ việc tái giá
ở vậy đến
già; nếu như ngược
lại áo vẫn còn ướt thì
con đừng ngăn
cản mẹ nữa
nhé.” Chu không
c̣n cách nào khác hơn đành phải đồng
ư.
Sáng hôm
sau, thời tiết đang nắng ráo quang đãng, Chu vui vẻ vừa giặt chiếc áo váy vừa cảm thấy rằng cho dầu mười chiếc áo váy cũng khô chứ sá gì chỉ
có một. Nhưng
nào ngờ,
khi chàng giặt xong chiếc áo váy, chỉ vừa vắt ráo đem phơi ngoài sân không lâu, mây đen bỗng ùn ùn kéo đến, một lúc sau trời
đổ mưa,
đến tận
nửa đêm vẫn chưa tạnh. Chiếc áo váy chẳng những
không tài nào khô được, mà c̣n đẫm ướt hơn cả khi mới vắt đem phơi!
Lúc này,
mẹ của
Chu bảo: “Con ơi,
trời đã
đổ mưa,
mẹ phải đi
lấy chồng.
Ý trời đã
định, ta không
thể nào trái nghịch được!” Mặc
dù chàng thấy đau khổ, rắc rối trong ḷng, nhưng với t́nh huống này, chàng đành
chịu thế.
Về lại kinh đô, Chu đă thành thật tâu báo lại chuyện mẹ chàng,
góa phụ Trần Tú Anh, sẽ tái
giá cùng ân sư của chàng, ông đồ
Trương Văn Cử; đồng thời
cũng tâu kể luôn chuyện mẹ chàng nhờ chàng giặt áo váy nhưng trời lại đổ mưa cho vua nghe. Sau khi kể xong, Chu cũng không quên xin vua trừng
phạt mình.
Phần vua, khi nghe pḥ mă tâu
báo như thế, vua đã đi từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Cuối cùng vua bảo: "Trời đã đổ mưa,
mẹ đi lấy
chồng, đây
quả là ý trời,
thôi cứ để thế đi!"
Từ đó về sau, câu nói “Trời đã đổ
mưa, mẹ
sẽ đi lấy
chồng” được
dân gian Trung Quốc dùng để diễn tả những việc xảy ra không ai có thể đảo ngược được,
mà người đời thường
gọi là “ư trời!”
Cũng xin
nói thêm, có một số người vốn biết rành rành ư nghiă của câu ngạn ngữ này, nhưng khi trà dư tửu hậu hay chơi chữ ǵ đó nên đùa giải nghịch diễn với những người
chung quanh rằng chữ “nương 娘”
mang ư nghĩa cô nương, nên câu ngạn
ngữ ấy đổi nghĩa thành “trời đă đổ mưa, nàng đi lấy chồng” một cách “tiếu lâm!” 😊
Hàn Quốc Trung 韓國忠
二零二三年八月十八日於美國,加利福尼亞州,洛杉磯
|