我喜歡

 

TÔI YÊU THÍCH

 

張曉風 Trương Hiểu Phong  韓國忠 Hàn Quốc Trung chuyển ngữ

 

 

 

 (*)

 

_*_

 

 

 

 

*** Bản dịch Việt Ngữphía dưới ***

 

 

 

我喜歡  張曉風

 

我喜歡活著,生命是如此地充滿了愉悅。

我喜歡冬天的陽光,在迷茫的晨霧中展開。我喜歡那份寧靜淡遠,我喜歡那沒有喧嘩的光和熱,而當中午,滿操場散坐著曬太陽的人,那種原始而純樸的意象總深深地感動著我的心。

我喜歡在春風中踏過窄窄的山徑,草毒像精緻的紅燈籠,一路殷勤的張結著。我喜歡抬頭看樹梢尖尖的小芽兒,極嫩的黃綠色中透著一派天真的粉紅——它好像準備著要奉獻什麼,要展示什麼。那柔弱而又生意盎然的風度,常在無言中教導我一些最美麗的真理。

我喜歡看一塊平平整整、油油亮亮的秧田。那細小的禾苗密密地排在一起,好像一張多絨的毯子,是集許多翠禽的羽毛織成的,它總是激發我想在上面躺一躺的欲望。

我喜歡夏日的永晝,我喜歡在多風的黃昏獨坐在傍山的陽臺上。小山谷裡的稻浪推湧,美好的稻香翻騰著。慢慢地,絢麗的雲霞被浣淨了,柔和的晚星遂一一就位。我喜歡觀賞這樣的佈景,我喜歡坐在那舒服的包廂裡。

我喜歡看滿山蘆葦,在秋風裡淒然地白著。在山坡上,在水邊上,美得那樣淒涼。那次,劉告訴我他在夢裡得了一句詩:“霧樹蘆花連江白。”意境是美極了,平仄卻很拗口。想湊成一首絕句,卻又不忍心改它。想聯成古風,又苦再也吟不出相當的句子。至今那還只是一句詩,一種美而孤立的意境。

我也喜歡夢,喜歡夢裡奇異的享受。我總是夢見自己能飛,能躍過山丘和小河。我總是夢見奇異的色彩和悅人的形象。我夢見棕色的駿馬,發亮的鬣毛在風中飛揚。我夢見成群的野雁,在河灘的叢草中歇宿。我夢見荷花海,完全沒有邊際,遠遠在炫耀著模糊的香紅——這些,都是我平日不曾見過的。最不能忘記那次夢見在一座紫色的山巒前看日出——它原來必定不是紫色的,只是翠嵐映著初升的紅日,遂在夢中幻出那樣奇特的山景。

我當然同樣在現實生活裡喜歡山,我辦公室的長窗便是面山而開的。每次當窗而坐,總觉得滿幾盡綠,一種說不出的柔如。較遠的地方,教堂尖頂的白色十字架在透明的陽光裡巍立著,把藍天撐得高高地。

我還喜歡花,不管是哪一種,我喜歡清瘦的秋菊,濃郁的玫瑰,孤潔的百合,以及幽閒的素馨。我也喜歡開在深山裡不知名的小野花。十字形的、斛形的、星形的、球形的。我十分相信上帝在造萬花的時候,賦給它們同樣的尊榮。

我还喜歡另一種花兒,是綻開在人們笑頰上的。當寒冷早晨我在巷子裡,對門那位清臒的太太笑著說:“早!”我就忽然覺得世界是這樣的親切,我縮在皮手套裡的指頭不再感覺發僵,空氣裡充滿了和善。

當我到了車站開始等車的時候,我喜歡看見短髮齊耳的中學生,那樣精神奕奕的,像小雀兒一樣快活的中學生。我喜歡她們美好寬闊而又明淨的額頭,以及活潑清澈的眼神。每次看著他們老讓我想起自己,總覺得似乎我仍是他們中間的一個。仍然單純地充滿了幻想,仍然那樣容易受感動。

當我坐下來,在辦公室的寫字臺前,我喜歡有人為我送來當天的信件。我喜歡讀朋友們的信,沒有信的日子是不可想像的。我喜歡讀弟弟妹妹的信,那些幼稚純樸的句子,總是使我在淚光中重新看見南方那座燃遍鳳凰花的小城。最不能忘記那年夏天,德從最高的山上為我寄來一片蕨類植物的葉子。在那樣酷暑的氣候中,我忽然感到甜蜜而又沁人的清涼。

我喜歡朋友,喜歡在出其不意的時候去拜訪他們。尤其喜歡在雨天去叩濕濕的大門,在落雨的窗前話舊真是多麼美,記得那次到中部去拜訪芷的山居,我永不能忘記她看見我時的驚呼。當她連跑帶跳地來迎接我,山上陽光似乎忽然熾燃起來了。我們走在向日葵的蔭下,慢慢地傾訴。那迷人的下午像一闋輕快的曲子,一會兒就奏完了。

 

我特別喜愛讀者的信件,雖然我不一定有時間回復。每次捧讀這些信件,總讓我覺得一種特殊的激動。在這世上,也許有人已透過我看見一些東西。這不就夠了嗎?我不需要永遠存在,我希望我所認定的真理永遠存在。


我喜歡,我喜歡,這一切我都深深地喜歡!我喜歡能在我心裡充滿著這樣多的喜歡!

 

 

張曉風

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trương Hiểu Phong 張曉風    (1941 – ) sinh tại tỉnh Chiết Giang, nguyên quán tỉnh Giang , Trung Quốc, năm 8 tuổi theo cha mẹ sang Đài Loan sinh sống. Nữ bút hiệu Hiểu Phong 曉風, Tang Khoa 桑科, Khả Phả 可叵,  từng giảng dạy tại Đại Học Đông Ngô, Đại Học Dương Minh (National Yang-Ming University), Hong Kong Baptist University. Nữ cũng từng đoạt nhiều giải thưởng văn học một số tác phẩm được chọn vào sách giáo khoa bậc trung học.

 

 

 

TÔI YÊU THÍCH

 

Tôi yêu thích được sống – cuộc sống tràn đầy niềm vui thế đấy.

Tôi thích ánh nắng mùa đông, len lỏi trong màn sương sớm mờ ảo. Tôi thích sự tĩnh lặng và thanh thoát; tôi thích ánh sáng và hơi ấm không ồn ào hỗn loạn, và khi giữa trưa, những người ngồi tản mát trên sân vận động tắm nắng – h́nh ảnh thời sơ khai và giản dị ấy luôn chạm đến trái tim tôi sâu đậm.

Tôi thích đi trên những con đường ṃn hẹp trên núi trong làn gió xuân; cỏ dại như những chiếc đèn lồng đỏ mỏng manh, cần mẫn bung nở suốt dọc đường. Tôi thích ngước nh́n những chồi non nhọn trên đọt cây, màu vàng xanh non mơn mởn thoáng chút sắc hồng ngây thơ – như thể đang chuẩn bị dâng tặng hay phô bày điều ǵ đó. Phong dáng mềm mại nhưng tràn đầy sức sống ấy thường âm thầm dạy tôi những chân lư đẹp đẽ nhất.


Tôi thích ngắm nh́n những ruộng lúa mạ bằng phẳng, sáng bóng loáng. Những mầm lúa nhỏ xíu, mọc xếp san sát nhau, trông như một tấm thảm nhiều nhung được dệt từ lông của nhiều loài chim trả, luôn truyền cảm hứng khiến tôi muốn nằm xuống trên đó một lần.


Tôi thích những ngày hè dài không tắt nắng, tôi thích ngồi một ḿnh trên ban công ven núi vào buổi hoàng hôn lộng gió. Sóng lúa trong thung lũng nhỏ trườn gợn nhấp nhô, hương lúa thơm ngọt ngào lan tỏa khắp không gian. Dần dần, những ráng mây rực rỡ tan sạch, nhường chỗ cho những v́ sao chiều ḥa dịu. Tôi thích cảnh tượng này, và tôi thích ngồi trong pḥng riêng thoải mái ấm cúng đó.


Tôi thích ngắm nh́n những lau sậy phủ đầy núi, phảng phất màu trắng buồn trong gió thu. Trên sườn đồi, bên bờ nước, chúng hiện lên vẻ đẹp cô tịch hoang sơ. Lần đó, Lưu kể với tôi rằng ông mơ thấy một câu thơ: “Vụ thụ lô hoa liên giang bạch (霧樹蘆花連江白 cây cối mờ sương và hoa sậy trắng muốt trải dài bên sông).” Ư tưởng tuyệt đẹp, nhưng thanh điệu bằng trắc lại vụng về. Ông muốn sáng tác một bài thơ tuyệt cú (bốn câu), nhưng không nỡ thay đổi. Ông muốn kết nối nó thành bài thơ cổ phong (phong cách cổ điển), khổ nỗi không thể nào nghĩ ra những câu thơ thích hợp. Cho đến nay, nó vẫn chỉ là một câu thơ, một h́nh ảnh đẹp nhưng cô độc.


Tôi cũng thích những giấc mơ, thích những niềm vui kỳ lạ trong đó. Tôi luôn mơ thấy ḿnh có thể bay, có thể nhảy qua đồi núi và những ḍng sông nhỏ. Tôi luôn mơ thấy những màu sắc kỳ diệu và những h́nh ảnh đẹp ḷng. Tôi mơ thấy những con tuấn mă màu nâu, bờm bóng mượt bay phấp phới trong gió. Tôi mơ thấy những đàn ngỗng trời đậu nghỉ ngơi trong đám cỏ lau rậm rạp nơi băi sông. Tôi mơ thấy một biển sen trải dài vô tận, từ nơi xa xăm phô khoe sắc hoa mờ ảo – tất cả những cảnh tượng này tôi chưa từng thấy trong đời sống thường nhật. Điều khó quên nhất là giấc mơ ngắm b́nh minh trên dăy núi tím – thực ra nó không hề tím; đó chỉ là lớp sương xanh phản chiếu ánh mặt trời đỏ mới mọc, dựng nên khung cảnh núi non kỳ diệu trong giấc mơ như vậy.


Tất nhiên, tôi cũng thích núi non trong đời sống thực. Những ô cửa sổ dài của văn pḥng tôi hướng ra phía núi. Mỗi khi ngồi bên cửa sổ, tôi đều cảm thấy đầy ắp màu xanh, một cảm giác dịu dàng khó tả. Xa hơn nữa, cây thánh giá trắng trên đỉnh tháp nhà thờ sừng sững trong ánh nắng trong suốt, chống đội bầu trời xanh cao thẳm.

 

Tôi cũng thích hoa, bất kể loài hoa nào. Tôi thích hoa cúc mùa thu thanh mảnh, hoa hồng rực rỡ, hoa huệ đơn khiết, và hoa nhài nhàn tĩnh. Tôi cũng thích những bông hoa dại nhỏ không tên nở rộ sâu trong núi. Chúng có h́nh chữ thập, h́nh giỏ, h́nh sao, h́nh cầu. Tôi tin chắc rằng khi tạo nên muôn vạn loài hoa, Thượng Đế đă ban cho chúng cùng chung một sự tôn vinh.


Tôi cũng thích một loài hoa khác, đó là loài hoa nở trên g̣ má của những người đang mỉm cười. Vào một buổi sáng lạnh lẽo, khi tôi đang ở trong con hẻm, thấy bà hàng xóm gầy nhom đối diện nhà cười và nói “chào buổi sáng!” tôi bỗng cảm thấy thế giới thật thân thiện; những ngón tay tôi, giấu trong đôi găng tay da, không c̣n cảm thấy cứng đờ nữa, và không khí tràn đầy sự ôn ḥa nhân ái.


Khi tôi đến trạm xe và bắt đầu chờ xe, tôi thích nh́n những học sinh trung học tóc ngắn ngang tai, tràn đầy sức sống, vui tươi như những chú chim sẻ nhỏ. Tôi thích vầng trán rộng, đẹp và sáng sủa, cùng đôi mắt sinh động, tinh anh của họ. Mỗi lần nh́n thấy họ, tôi lại nhớ đến chính ḿnh; tôi luôn cảm thấy như ḿnh vẫn là một trong những số đó, vẫn thật thà đầy ắp ước mơ, vẫn dễ dàng xúc động.

 
Khi ngồi vào bàn làm việc ở văn pḥng, tôi thích có ai đó mang thư trong ngày đến cho tôi. Tôi thích đọc thư của bạn bè; một ngày không có thư là điều khó thể tưởng tượng được. Tôi yêu thích đọc thư của các em tôi; những câu văn ngây thơ chất phác của chúng, luôn làm tôi thấy mới lại, xuyên qua ánh sáng nước mắt, thị trấn nhỏ ở miền Nam, nơi hoa phượng rực đỏ sắc hoa. Tôi không bao giờ quên mùa hè năm ấy khi Đức gửi cho tôi một chiếc lá dương xỉ từ ngọn núi cao nhất. Trong cái nóng oi bức, tôi bỗng cảm thấy một sự ngọt ngào, mát mẻ và sảng khoái thấm tận ḷng người.

 

Tôi yêu quư bạn bè, và thích đến thăm họ bất ngờ. Tôi đặc biệt thích gơ cửa, những tấm cửa ướt sũng trong ngày mưa, và thật tuyệt vời khi được ôn lại những kỷ niệm bên khung cửa sổ dưới cơn mưa. Tôi nhớ lần đến thăm nhà của Chỉ trên núi miền trung; tôi sẽ không bao giờ quên tiếng reo ngạc nhiên của bạn ấy khi nh́n thấy tôi. Cũng khi bạn ấy vừa chạy vừa nhảy ra đón tôi, ánh nắng trên núi dường như bỗng bừng sáng. Chúng tôi dạo bộ dưới bóng hoa hướng dương, rồi từ từ tâm sự. Buổi chiều quyến rũ ấy như một giai điệu vui dịu nhẹ nhàng, kết thúc trong chốc lát.


Tôi đặc biệt yêu thích những lá thư của độc giả, cho dù tôi không nhất thiết có thời gian để trả lời. Mỗi lần cầm đọc những lá thư này, tôi cảm thấy một niềm xúc động đặc biệt trào dâng. Trên thế gian này, có lẽ qua tôi, có ai đó đă nh́n thấy một số điều. Chẳng phải thế là đủ rồi
ư? Tôi không cần phải tồn tại măi măi; tôi hy vọng chân lư mà tôi tin tưởng sẽ trường tồn măi măi.

 

Tôi yêu thích, tôi yêu thích, tôi đều yêu thích sâu sắc tất cả những điều này. Tôi yêu thích được trong tâm hồn tràn đầy biết bao yêu thích như vậy.

 

 

 

 

Hàn Quốc Trung  韓國忠

年一月八日於美國加利福尼亞州洛杉磯

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

***  投稿 郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2004 - Present  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer