|
Trương Hiểu Phong 張曉風 (1941 – ) sinh tại tỉnh
Chiết Giang, nguyên
quán tỉnh Giang
Tô, Trung Quốc, năm 8 tuổi
theo cha mẹ sang Đài Loan
sinh sống. Nữ sĩ có bút hiệu
Hiểu Phong 曉風, Tang Khoa 桑科, Khả
Phả 可叵, từng giảng dạy tại Đại Học
Đông Ngô, Đại Học
Dương Minh (National Yang-Ming University),
Hong Kong Baptist University. Nữ sĩ cũng từng đoạt nhiều
giải thưởng
văn học và có một
số tác phẩm được
chọn vào sách giáo khoa bậc trung học.
TÔI YÊU
THÍCH
Tôi yêu thích được sống – cuộc sống
tràn đầy niềm vui thế đấy.
Tôi thích ánh nắng mùa đông, len lỏi trong màn
sương sớm mờ ảo. Tôi thích sự tĩnh
lặng và thanh thoát; tôi thích ánh sáng và hơi ấm không ồn
ào hỗn loạn, và khi giữa trưa, những
người ngồi tản mát trên sân vận động
tắm nắng – h́nh ảnh thời sơ khai và giản
dị ấy luôn chạm đến trái tim tôi sâu đậm.
Tôi thích đi trên những con đường ṃn hẹp
trên núi trong làn gió xuân; cỏ dại như những chiếc
đèn lồng đỏ mỏng manh, cần mẫn
bung nở suốt dọc đường. Tôi thích
ngước nh́n những chồi non nhọn trên đọt cây, màu vàng xanh non mơn mởn
thoáng chút sắc hồng ngây thơ – như thể
đang chuẩn bị dâng tặng hay phô bày điều
ǵ đó. Phong dáng mềm mại nhưng tràn đầy
sức sống ấy thường âm thầm dạy
tôi những chân lư đẹp đẽ nhất.
Tôi thích ngắm nh́n những ruộng lúa mạ bằng
phẳng, sáng bóng loáng. Những mầm
lúa nhỏ xíu, mọc xếp san sát nhau, trông như một
tấm thảm nhiều nhung được dệt từ
lông của nhiều loài chim trả, luôn truyền cảm
hứng khiến tôi muốn nằm xuống trên đó
một lần.
Tôi
thích những ngày hè dài không tắt nắng, tôi thích ngồi
một ḿnh trên ban công ven núi vào buổi hoàng hôn lộng
gió. Sóng lúa trong thung lũng nhỏ trườn gợn nhấp nhô, hương lúa
thơm ngọt ngào lan tỏa khắp không gian. Dần dần, những ráng mây rực rỡ
tan sạch, nhường chỗ cho những v́ sao chiều
ḥa dịu. Tôi thích cảnh tượng này, và tôi thích ngồi
trong pḥng riêng thoải mái ấm cúng đó.
Tôi
thích ngắm nh́n những lau sậy phủ đầy
núi, phảng phất màu trắng buồn trong gió thu.
Trên sườn đồi, bên bờ nước, chúng
hiện lên vẻ đẹp cô tịch hoang sơ. Lần
đó, Lưu kể với tôi rằng ông mơ thấy
một câu thơ: “Vụ thụ lô hoa liên giang bạch
(霧樹蘆花連江白 cây cối mờ
sương và hoa sậy trắng muốt trải dài
bên sông).” Ư tưởng tuyệt đẹp, nhưng
thanh điệu bằng trắc lại vụng về.
Ông muốn sáng tác một bài thơ tuyệt cú (bốn
câu), nhưng không nỡ thay đổi. Ông muốn kết
nối nó thành bài thơ cổ phong (phong cách cổ
điển), khổ nỗi không thể nào nghĩ ra những
câu thơ thích hợp. Cho đến nay, nó vẫn chỉ
là một câu thơ, một h́nh ảnh đẹp
nhưng cô độc.
Tôi
cũng thích những giấc mơ, thích những niềm
vui kỳ lạ trong đó. Tôi luôn mơ thấy ḿnh có
thể bay, có thể nhảy qua đồi núi và những
ḍng sông nhỏ. Tôi luôn mơ thấy những màu sắc
kỳ diệu và những h́nh ảnh đẹp ḷng.
Tôi mơ thấy những con tuấn mă màu nâu, bờm
bóng mượt bay phấp phới trong gió. Tôi mơ thấy
những đàn ngỗng trời đậu nghỉ
ngơi trong đám cỏ lau rậm rạp nơi băi
sông. Tôi mơ thấy một biển sen trải dài vô tận,
từ nơi xa xăm phô khoe sắc hoa mờ ảo –
tất cả những cảnh tượng này tôi
chưa từng thấy trong đời sống thường
nhật. Điều khó quên nhất là giấc mơ ngắm
b́nh minh trên dăy núi tím – thực ra nó không hề tím; đó
chỉ là lớp sương xanh phản chiếu ánh mặt
trời đỏ mới mọc, dựng nên khung cảnh
núi non kỳ diệu trong giấc mơ như vậy.
Tất
nhiên, tôi cũng thích núi non trong đời sống thực.
Những ô cửa sổ dài của văn pḥng tôi hướng
ra phía núi. Mỗi khi ngồi bên cửa sổ, tôi đều
cảm thấy đầy ắp màu xanh, một cảm
giác dịu dàng khó tả. Xa hơn nữa, cây thánh giá trắng
trên đỉnh tháp nhà thờ sừng sững trong ánh nắng
trong suốt, chống đội bầu trời xanh
cao thẳm.
Tôi cũng thích hoa, bất kể loài hoa nào. Tôi thích
hoa cúc mùa thu thanh mảnh, hoa hồng rực rỡ, hoa
huệ đơn khiết, và hoa nhài nhàn tĩnh. Tôi cũng
thích những bông hoa dại nhỏ không tên nở rộ
sâu trong núi. Chúng có h́nh chữ thập, h́nh giỏ, h́nh
sao, h́nh cầu. Tôi tin chắc rằng khi tạo nên muôn
vạn loài hoa, Thượng Đế đă ban cho chúng
cùng chung một sự tôn vinh.
Tôi
cũng thích một loài hoa khác, đó là loài hoa hé nở trên g̣ má của những người
đang mỉm cười. Vào một buổi sáng lạnh
lẽo, khi tôi đang ở trong con hẻm, thấy bà
hàng xóm gầy nhom đối diện nhà cười và
nói “chào buổi sáng!” tôi bỗng cảm thấy thế
giới thật thân thiện; những ngón tay tôi, giấu
trong đôi găng tay da, không c̣n cảm thấy cứng
đờ nữa, và không khí tràn đầy sự ôn ḥa
nhân ái.
Khi tôi đến trạm xe và bắt đầu chờ
xe, tôi thích nh́n những học sinh trung học tóc ngắn
ngang tai, tràn đầy sức sống, vui tươi
như những chú chim sẻ nhỏ. Tôi thích vầng
trán rộng, đẹp và sáng sủa, cùng đôi mắt
sinh động, tinh anh của họ. Mỗi lần
nh́n thấy họ, tôi lại nhớ đến chính
ḿnh; tôi luôn cảm thấy như ḿnh vẫn là một
trong những số đó, vẫn thật thà đầy
ắp ước mơ, vẫn dễ dàng xúc động.
Khi
ngồi vào bàn làm việc ở văn pḥng, tôi thích có ai
đó mang thư trong ngày đến cho tôi. Tôi thích đọc
thư của bạn bè; một ngày không có thư là
điều khó thể tưởng tượng
được. Tôi yêu thích đọc thư của các
em tôi; những câu văn ngây thơ chất phác của
chúng, luôn làm tôi thấy mới lại, xuyên qua ánh sáng
nước mắt, thị trấn nhỏ ở miền
Nam, nơi hoa phượng rực đỏ sắc
hoa. Tôi không bao giờ quên mùa hè năm ấy khi Đức
gửi cho tôi một chiếc lá dương xỉ từ
ngọn núi cao nhất. Trong cái nóng oi bức, tôi bỗng
cảm thấy một sự ngọt ngào, mát mẻ và
sảng khoái thấm tận ḷng người.
Tôi yêu quư bạn bè, và thích đến thăm họ
bất ngờ. Tôi đặc biệt thích gơ cửa, những
tấm cửa ướt sũng trong ngày mưa, và thật
tuyệt vời khi được ôn lại những kỷ
niệm bên khung cửa sổ dưới cơn
mưa. Tôi nhớ lần đến thăm nhà của
Chỉ trên núi miền trung; tôi sẽ không bao giờ
quên tiếng reo ngạc nhiên của bạn ấy khi
nh́n thấy tôi. Cũng khi bạn ấy vừa chạy
vừa nhảy ra đón tôi, ánh nắng trên núi dường
như bỗng bừng sáng. Chúng tôi dạo bộ dưới
bóng hoa hướng dương, rồi từ từ tâm sự. Buổi chiều quyến
rũ ấy như một giai điệu vui dịu nhẹ
nhàng, kết thúc trong chốc lát.
Tôi đặc biệt yêu thích những lá thư của
độc giả, cho dù tôi không nhất thiết có thời
gian để trả lời. Mỗi lần cầm
đọc những lá thư này, tôi cảm thấy một
niềm xúc động đặc biệt trào dâng. Trên
thế gian này, có lẽ qua tôi, có ai đó đă nh́n thấy
một số điều. Chẳng phải thế là
đủ rồi ư? Tôi không cần
phải tồn tại măi măi; tôi hy
vọng chân lư mà tôi tin tưởng sẽ trường
tồn măi măi.
Tôi yêu thích,
tôi yêu thích, tôi đều yêu thích sâu sắc tất cả những điều này. Tôi yêu thích
có được
trong tâm hồn tràn đầy biết
bao yêu thích như vậy.
Hàn Quốc Trung 韓國忠
二零二六年一月八日於美國,加利福尼亞州,洛杉磯
|