CẢM KHÁI  -  VỊNH CẢNH NGHÈO

 

 

 

 

 

 

Như chúng ta đă biết, một món ăn ngon không thể thiếu gia vị. Điệu nhạc hay không thể thiếu tiếng đàn. Cuộc đời không trải qua cay, đắng, ngọt, bùi th́ sao có được những phút giây ư vị. Sống mà không ư vị th́ không thể không tẻ nhạt.

 

Những ngày tháng phong ba, những phút giây oanh liệt, nếu không có ǵ ghi lại th́ đời sau ai c̣n biết đến cái hay của thời cuộc. Nếu không được truyền lại th́ ai biết đến những trái tim gan góc xé tung trời, những cơi ḷng u hoài thiên cổ, những chuyện t́nh đậm nét vàng son, như thế sẽ mất hết tất cả. Thật đáng tiếc một kiếp người đến rồi ra đi không để ǵ lại cho thế sự. Tới rồi lại lui không biết được cái vui thú của nhân gian. Há chẳng lấy làm tiếc lắm sao!

 

Nước không mênh mông không thể gọi đó là biển cả, vùng đất nếu chẳng khô cằn th́ sao cho đó là sa mạc. Dù là biển cả hay sa mạc đi nữa, cũng chưa chắc khẳng định nó luôn vĩnh hằng như thế. Hôm nay là biển lớn, ngày mai biết đâu núi lửa dưới tận đáy đại dương dâng trào, nham thạch tràn lan, kết tụ thành đồi, và biển kia không c̣n là biển nữa. Sa-mạc hôm nay khô cằn, ngày sau thời tiết chuyển biến, mưa gió triền miên, nước thấm vào đất khô cằn, cứ măi miết tháng ngày th́ sa-mạc cũng trở thành hồ, ao, sông, suối. Do thế mà biết, vạn vật không nhất định, thế giới luôn thay đổi, cho nên, chúng ta ở trong thế giới rộng lớn mà không biết đến cái rộng lớn của thế giới, chẳng khác chi ta ở trong hầm tối mà muốn nh́n thấy muôn vật hiện bày. Cho dù, mắt có sáng tỏ đi nữa vẫn không thể nh́n thấu được. Đấy cũng chính là chỗ thần t́nh của tự nhiên vũ trụ. Nếu nắm bắt được lẽ thịnh suy trong vũ trụ, và nương theo sự biến chuyển ấy để thăng tiến theo lẽ tự nhiên, th́ cuộc sống khó bề rơi vào chỗ mất chí hướng. Thế giới như một khu rừng, người trong thế giới như muôn loại cây hoa, thời tiết khí hậu như hoàn cảnh sống ở đời, luôn luôn thay đổi. Mỗi người đều tùy theo sở thích của ḿnh để gầy dựng bản thân ngày càng đầy triển vọng, cũng như hoa lá trong rừng hút nước thiên nhiên tỏa hương thơm ngát. Khi bản thân đạt được lư tưởng của chính ḿnh, th́ đó chính là niềm vui đích thực trong cuộc sống. Cuộc sống nếu không có chí hướng, không có mục đích th́ khác nào mũi tên lạc lơng bắn vào hư không rồi tự rơi vô định. Như chiếc bèo dập dềnh trên sông, gió cuộn nước đùa đâu là bờ bến!

 

Do đó, cuộc sống cần phải có niềm vui, có niềm vui th́ tâm hồn ngày càng trở nên an nhàn, không bị buồn, sầu, lo, giận chen lấn. Không bị buồn, sầu, lo, giận chen lấn tức là người đă chế ngự được bản tâm. Bản tâm chế ngự được th́ suy nghĩ và hành động đều thuận theo lẽ tự nhiên. Thuận theo lẽ tự nhiên th́ bốn mùa tươi trẻ, sức sống dạt dào, cơ thể khỏe mạnh, khi đó muốn đạt được mục đích của ḿnh trong cuộc sống th́ không c̣n là vấn đề khó nữa! Đôi ḍng cảm khái, lạc thú điền viên.

 

 

VỊNH CẢNH NGHÈO

 

Một củ dưa leo mấy kẻ nghèo,

Chia năm xẻ bảy c̣n tí teo.

Mái nhà lụp xụp bay mùi mốc,

Vách nứt veo veo dế muỗi vèo.

Tới lớp mũi ḷng quần áo vá,

Về nhà nhếch nhác trốn bạn theo.

Hỏi ai có muốn nhà nghèo khó?

Vận lỡ vui đi chớ eo sèo!

 

 

Hoàng Minh  黄明

Nha Trang, Việt Nam  07/2009

 



 

 

 

 

 

*  *

 

 

 

 

 

 

 

***  投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2004 – 2009  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer