MỪNG LỄ PHỤ THÂN

HAPPY  FATHER’S  DAY

2006

 

 

 

Photography by Trung Quoc Han

 

 

 

请阅读吳雪娟作品 *  Xin mời đọc một số tác phẩm cuả Ngô Tuyết Quyên.

 

 

 

NGƯỜI  CHA  TỪ  BI

 

Mỗi độ hạ về, ḷng tôi nôn nao vui vui kỳ lạ.  Bầu trời xanh giăng đầy mây trắng mênh mông bao la, cùng trăm ngàn tia nắng ấm áp tỏa ra như vun thêm hơi ấm tiếp nối mùa xuân.   Không khí rạng sáng trong lành.  Cây cỏ hoa lá chuyển ḿnh đâm chồi xanh biếc.  Những chú chim non đang nhanh nhẹn nhảy bay chuyền cành, ríu rít kêu hót rộn ră, thánh thoát, tạo thành một bức tranh sống động muà hè xinh đẹp rực rỡ.

 

Niềm hân hoan nhất cuả muà hạ vẫn là ngày Lễ Mẹ tháng Năm, ngày Lễ Cha tháng Sáu.  Hai câu ca dao bất hủ:

 

“Công Cha như núi Thái Sơn,

Nghiă Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

 

sẽ ngự trị măi măi trong trái tim cuả những người con, dù đứa con vưà tṛn 1 tuổi, 10 tuổi, 50 tuổi, hay 70 tuổi, dù cha mẹ ḿnh vẫn c̣n sinh sống với ḿnh hay đă về đất Phật. 

 

Cha mẹ là những vị thiên thần, bảo bọc, nuôi dưỡng, dạy dỗ, và là ngọn đuốc soi ánh sáng cho con.  T́nh thương yêu bao la cuả cha mẹ sẽ là hành trang cho con mang theo suốt cuộc hành tŕnh trong cuộc đời.

 

Bây giờ là tháng Sáu, tháng cuả ngày Lễ Cha, để cho những người con lại được thêm cơ hội dừng chân, bước lại gần cha.  Nói cho cha ḿnh nghe những lời thương yêu tôn kính tận đáy ḷng, mà chúng ta chưa có dịp thố lộ.  V́ vô  t́nh măi mê quần quật xoay theo kim đồng hồ vô t́nh trôi cuả ngày tháng, bị cuốn lăn theo bánh xe hiện đại bôn ba thăng trầm cuả cuộc sống.

 

Được sinh trưởng & giáo dục trong truyền thống phong tục của Á Đông với Tam Cương, Ngũ Thường, ḷng hi sinh tận tụy thương con vô bờ bến cuả người Cha chỉ thể hiện qua hành động gương mẫu, cử chỉ hiền hoà tŕu mến, chăm sóc con cái, nuôi nấng dưởng dục con cho nên người, tuy không được nghe bằng ngôn ngữ, nhưng tất cả những đứa con đều lĩnh hội t́nh thương cao cả trời bể vô tận cuả cha ḿnh.

 

 Tôi c̣n nhớ rơ, khi học lớp Tư cuả bậc tiểu học.  Đang ngồi chăm chú lắng nghe Thầy giảng bài, bỗng dưng thấy Thầy chỉ tay về phía tôi và ra dấu cho phép tôi đi ra ngoài.  Nh́n qua bên khung cửa sổ, thấy bóng dáng Ba đang đứng lấp ló bên ngoài.  Tôi ngượng ngịu thẹn thùng rón rén bước ra khỏi lớp, lúng túng đi nhanh về phía Ba đang đứng chờ, lại cũng là những bửa quên ăn sáng khổ h́nh.

 

Tôi vội kéo tay Ba tránh khỏi tầm mắt nh́n cuả các bạn nhỏ trang lứa.  Và tôi hiểu rằng Ba sẽ bắt tôi phải thanh toán ổ bánh ḿ hay gói xôi đậu xanh cho sạch sẽ trước khi vào lớp. 

 

Tôi vừa ráng nuốt vội cục xôi nóng hổi bay thơm phưng phức hành phi, lá chuối, hương vị ngọt thơm của mấy cọng dừa trắng tươi, vừa lẩm bẩm nhăn nhó nh́n Ba tôi, vưà mắc cở len lén mắt nh́n vào lớp xem thử các bạn có thấy ḿnh không…  Vậy mà Ba c̣n nh́n tôi cười, người đưa bàn tay dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc con gái, bảo rằng ráng ăn cho khỏi đói.

 

Nh́n theo bóng dáng Ba tôi dắt chiếc xe đạp từ từ khuất xa cổng trường, không biết là cục xôi nóng làm cổ tôi nghẹn hay là sự ân cần săn sóc của Ba làm tôi xúc động cuồn cuộn dâng trào…  tôi vội lau nhanh những giọt nước mắt rươm rướm âm ấm đang rơi lăn dài trên má trên môi.    Ôi! Ba cuả tôi… một người cha hiền hoà đôn hậu, chưa bao giờ giết hại một con vật nhỏ bé, chưa bao giờ la mắng ai, chưa bao giờ nắm cây roi hăm he con cái.  Quanh năm suốt tháng quần quật âm thầm làm lụng khổ cực, chạy đôn chạy đáo lo miếng cơm manh áo cho cả một gia đ́nh.  Bên cạnh c̣n lo đường học hành chi phí cho 3 đứa con nhỏ.  Vậy mà, đâu bao giờ tôi nghe được một tiếng thở dài hay lời than van…  Ba luôn luôn cười chào đón hỏi han vui vẻ với mọi người láng giềng.  Thỉnh thoảng Ba tôi c̣n đi vận động lạc quyên đóng góp cuả bà con giàu có để xây cất những căn nhà mái lá đơn sơ cho những “kiều bào” ở tính khác tản cư về lập nghiệp tại xóm làng. 

 

Khi học xong bậc tiểu học, v́ điều kiện phương tiện cho học vấn, ba chị em tôi phải xa nhà, ra thành fố ở chung với Ngoại cho tiện việc học hành.  Cơ hội đoàn tụ gia đ́nh là những ngày cuối tuần, dịp Tết về, và 3 tháng nghỉ hè nóng bức oi ả.  Tôi luôn tận dụng những ngày tháng nghỉ học này để được ở gần gũi gia đ́nh.  Niềm vui trong những ngày hè cuả tôi, là hay quanh quẩn bên cạnh Ba phụ giúp buôn bán -- một cửa tiệm thuốc Bắc nho nhỏ, có bán kèm thêm rượu trắng “ công ty”, bia, nước ngọt …v.v. …

 

Nhớ có một năm, vào buổi chợ chiều ba mươi tháng chạp, bỗng dưng những món hàng chu cấp cho Tết bị khan hiếm không đủ chu cấp cho thị trường.  Vật giá tăng lên gấp rưởi, h́nh như thuốc lá, bia, rượu đều bán sạch sẽ trước xế chiều.  Nhờ vậy, nên cả nhà tôi được thong thả thu dọn nhà cửa, lo trang trí, trưng bày những lục b́nh hoa cúc, bông thọ, cây mai rưc rỡ vàng lóng lánh xinh đẹp cho ngày Tết.  Và chuẩn bị bàn thờ ông bà tổ tiên tươm tất cho giờ cúng kính tạ ơn tất niên.

 

Nắng buổi chiều đă nhạt.  Bóng mặt trời ửng đỏ đang từ từ lặng khuất sau rặng tre già.  Hai cha con tôi đang lui cui lau dọn bàn thờ, bỗng nghe mấy tiếng gơ cửa lốc cốc vang lên.  Thấy Ba tôi bước vội xuống ghế, và bước nhanh xuống cầu thang, tôi cũng nhanh chân lại thành cầu thang nh́n xuống dưới nhà xem thử ai đến trong giờ giấc này.  Th́ ra là hai bà bác hàng xóm tới mua hàng.  Tôi nghe rơ mồn một tiếng nói nhỏ nhẹ vọng lên từ phía dưới nhà của D́: “Thôi rồi, rượu đă bán hết từ chiều rồi chị à…”  Chưa ai kịp nói ǵ th́ Ba tôi đă bước nhanh tới bên cạnh hai bác gái vồn vă lên tiếng : “ Khoan đă, chị Hai, chị  Ba đừng buồn, hăy chờ tôi một tí nhé !”  Mọi người đang ngơ ngác nh́n theo Ba tôi đang lui cui khom lưng xuống dưới tủ rồi ngẫng lên, miệng cười vui vẻ tay cầm và trao 2 chai lít rượu thuốc cho hai bác hàng xóm.  Nh́n thấy hai bác khúm núm gật chào luôn miệng những lời cảm ơn ríu rít .  Hai bác vưà đi ra cửa vừa lẩm bẩm reo vui: “ May qúa, năm nào anh Chín cũng để dành rượu cho chị em nghèo như ḿnh, tới giờ cuối mót máy chút đỉnh tiền mua ít rượu về cúng kính ông bà, thiệt… tội nghiệp anh Chín quá…”

 

Tôi c̣n đang đứng sớ rớ ngớ ngẩn về nghiă cử thiện lành ấy, th́ ba đă kéo tay tôi đi lên cầu thang, ai nấy đều tiếp tục công việc dở dang cuả ḿnh.  Ba nhẹ nhàng cẩn thận hai tay nâng lấy tấm ảnh và di chúc của mẹ nâng niu săm soi lau phủi từng hạt bụi. Tôi im lặng len lén nh́n Ba, gương mặt đầy nét hiền hoà từ bi, vưà làm vừa luôn miệng huyên thuyên kể những kỉ niệm xa xưa về mẹ…

 

Cứ thế ḍng đời trôi măi… trong ngần năm ấy mà h́nh ảnh người cha từ bi cuả buổi chiều ba mươi tháng chạp Tết ấy vẫn lóng lánh trong sáng trong tôi theo ngày tháng.   Mới đó mà đă thoáng bay qua bao thập niên.  May mắn Ba tôi vẫn vui vẻ sống an vui bên đàn con cháu.  Sau những cơn bị stroke thập tử nhất sinh …người đă xanh xao già ốm nhiều, với số tuổi đời trên tám mươi.  Ba đi đứng chậm chạp run rẫy yếu ớt hơn xưa nhiều, nhưng tinh thần và ḷng thương con cháu vẫn c̣n tràn đầy trong trái tim nhân từ bao dung trải đầy yêu thương.  Cảm ơn trời Phật đă cho tôi là con của Mẹ, cảm ơn Đấng từ bi đă ban cho tôi một người Cha cao cả từ bi hơn nuí Thái Sơn.

 

Những khi có dịp săn sóc ba tôi trên giường bệnh, tôi thường hay hát thầm khe khẻ nho nhỏ nhữ ng lời yêu thương cha tŕu mến… mà tôi e dè chưa bao giờ thốt thành lời…  Uớc ao trong t́m thức thần giao cách cảm vô h́nh nào đó.  Ba sẽ nghe được những lời hát nghêu ngao mang âm sắc ngũ cung ḱ diệu này……

 

 

Công cha… công ơn cha,

Con mang… theo suốt đời;

Yêu cha… con yêu cha,

Yêu cha… suốt cuộc đời.

Thương cha …con thương cha,

Thương cha… suốt đời con…

 

 

Ngô Tuyết Quyên 吳雪娟

Edmonton, Canada, 06/2006

 

 

 

 

Photography by Trung Quoc Han

 

 

 

 

 

Bài vở xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org