TRUYỆN NGẮN:  EM CUẢ NGÀY XƯA

 

 

 

 

Bên Kia Bờ Thái B́nh Dương

 

 

 

 

Hồi đó, người ta thường nói “rớt tú tài anh đi trung sỹ”. Tôi thi rớt tú tài, nhưng không đi trung sỹ, bởi tôi định kiến với cái “cánh gà” đeo bên vai; nhưng rơ ràng không thể vào trường Sỹ quan Thủ Đức được, bởi không có tú tài bán!

 

Nhưng, thời buổi chiến tranh, mấy ai tránh được cái cảnh cầm súng, băng rừng, bắn giết lẫn nhau! Thế là tôi âm thầm… “trốn quân dịch”.

 

Chui nhủi hoài cũng chán, tôi quyết định đầu quân vào binh chủng Địa Phương quân, nhờ tôi có khả năng chơi đàn, hát nhạc khá tốt, nên lọt vào “mắt xanh” của một tiểu thư đài cát, con của vị Đại Úy Đại đội trưởng CTCT ở một tiểu khu. Nàng thủ thỉ thế nào với bố không biết, mà ông ta rút tôi về đơn vị của ông, khi tôi vừa xong 3 tháng quân trường.

 

Phục vụ ở đó được một năm, với cấp bậc binh nh́, phụ trách ca, nhạc, kịch và cả tấu hài, lẫn biên soạn kịch bản và làm báo tường nữa…

 

Tóm lại, tôi làm đủ mọi thứ, cả văn nghệ tŕnh diễn lẫn văn nghệ sáng tác… nên nhanh chóng trở thành “con cưng” của bố già Đại Uư ĐĐT, nhưng thật ra mà nói, tôi siêng năng, cần mẫn trong công việc là muốn được ḷng giai nhân… bởi tôi và nàng thỉnh thoảng cũng hay gặp nhau, trao đổi về một số thơ của các tác giả tiền chiến như Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên v…v… trong chừng mực nào đó.  Tôi rất “mê” nàng, và nàng cũng rất “khoái” tôi!  Nghĩa là:

 

                  “Trong ḷng như đă, bên ngoài c̣n e…” (Nguyễn Du)

 

Năm sau, toàn tỉnh tổ chức hội diễn văn nghệ, nhằm thắt chặt t́nh Quân-Dân cá nước… Đại đội CTCT đứng nhất! Rồi tiếp đến là giải nh́ toàn Quân Đoàn, phục vụ “Cây mùa xuân chiến sĩ” rất tốt, được Quân Đoàn khen thưởng… Trong đó, công đầu thuộc về binh nh́ Nguyễn Văn A.

 

Nhưng “nặng kư”hơn cả, phải kể đến cái “Công điện” nhận được từ Tổng Cục CTCT, yêu cầu đơn vị đại đội CTCT, cấp sự vụ lệnh cho binh nh́ Nguyễn Văn A vào Tổng cục CTCT, tŕnh diện để nhận giải nhất thơ toàn quốc…

 

Một bất ngờ quá lớn, một hănh diện quá cỡ, đối với “gă binh nh́” tội nghiệp như tôi!

 

Kể từ đó, không những tôi được cả đại đội yêu thương, nuông chiều, mà sự quư mến c̣n được nhân rộng ra khu dân cư ngoài huyện lỵ nữa! Sướng nhất là nàng! Nàng gần như dành mọi ưu ái cho tôi, lúc nầy nàng thường xuyên rủ tôi đi chơi đồng quê hay tắm biển…có lúc c̣n được ngồi chung xe jeep với nàng và mẹ nàng cùng đi chợ phố nữa chứ! Tóm lại, tôi thấy ḿnh sướng c̣n hơn Sỹ quan nữa!

 

Nhưng cuộc đời đâu phải là ḍng sông quê yên ả, đă đến hồi con nước ùa ra biển cả…

 

Những ngày đầu của năm 75 đầy biến động. Tin chiến sự ngày càng ác liệt hơn! Ba của nàng chuyển đổi công tác vào miền Nam, đồng nghĩa với việc tôi mất chỗ dựa. Nhưng quan trọng và đau ḷng nhất là tôi đă phải xa nàng!

 

Trống vắng và nhớ nhung làm tôi chán ngán, tôi bỏ đơn vị cũ, đầu quân vào đơn vị mới là Biệt Động Quân! Làm lính trận.

 

Mọi diễn biến xảy ra vô cùng chóng vánh! đến cuối tháng 4 năm 75, th́ hết đánh nhau…nhiều người mất đất, mất nhà, mất chức… c̣n tôi th́ mất… nàng!

 

Măi đến 20 năm sau, tôi t́nh cờ nhận được cánh thư từ Mỹ gởi về.  Nàng viết:

 

“Lần ấy xa nhau, em theo gia đ́nh vào Sài G̣n, lấy chồng một cách vội vàng như… mua cá! Chồng em người Mỹ, cấp bậc Thiếu Tá, hơn ba em 2 tuổi!!! rồi cùng gia đ́nh định cư ở Mỹ…

 

Bây giờ th́ em đă trở thành thiếu phụ, sống với 2 đứa con gái và một khoảng trời kỷ niệm khôn nguôi bên xứ người! Hôm trước, t́nh cờ đọc trên mạng, thấy người ta giới thiệu h́nh ảnh và tên anh với chùm thơ anh viết trước 75, có một bài anh ghi tặng em! Em đă khóc sướt mướt! Bây giờ anh sao rồi? …”

 

Tôi hét lên trong căn pḥng nhỏ bé và chật hẹp của ḿnh “anh không sao cả! không sao cả…!” Và h́nh như có những giọt nước mắt đang lăn qua g̣ má, đậu lại bờ môi, tôi nghe mằn mặn! …

 

 

 

 

NMT

Hội An, Việt Nam, 11.2010

 

 

 

 

 

 

 

*  *  * 

 

 

 

 

***  投稿 郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2010  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer