TRUYỆN NGẮN: MÙA GIÁNG SINH NĂM ẤY

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thêm một mùa Noel nữa lại về. Những sợi mưa đông giăng giăng lành lạnh, phả vào ḍng người đi dự đêm Thánh lễ trước sân nhà thờ lớn, trang nghiêm và hạnh phúc, trong ân sũng của Đức Chúa Trời vĩnh hằng.

 

Trôi theo ḍng người đi lễ hội, nhưng tôi không vào bên trong thánh đường, mà tách ngang về tay trái của sân nhà thờ, ghé lại hang BéLem rực sáng đèn sao chớp nháy, rất đông người đang bu quanh, nh́n vào bên trong hang BéLem, nơi Chúa Hài Đồng được đặt nằm trong mán lừa, chung quanh có các Thiên Thần, Thiên Sứ đứng chầu… rất đẹp!

 

Tuyết giá không thể lọt vào trong hang đá, bởi bên trong là các Thiên Thần, bên ngoài là những con chiên khắp nơi tụ về cung kính mừng Thiên Chúa giáng sinh…

 

Tôi đi lại bên hang đá, nghiêng ḿnh kính cẩn chào Chúa Hài Đồng, đưa tay làm dấu Thánh giá, miệng lâm râm “Xin Cha và Con và Thánh Thần… AMen!”  Sau đó, rời khỏi đám đông, tôi chầm chậm tiến về phía đối diện hang BéLem, nơi có hàng cây sồi cổ thụ, đảo mắt nh́n hàng cây như một quán tính, kiếm t́m một h́nh bóng đă thành cổ tích!

 

Bóng tối nhập nḥa quanh tôi, lạnh buốt. Khỏang trống như bao la trước mắt, một không gian vời vợi đến những… năm năm của thời gian đăng đẳng, rờn rợn trong hồn!

 

Vâng, đă năm năm nay, cứ tới đêm Giáng sinh là tôi luôn có mặt nơi nầy, dưới hàng cây cổ thụ, bên chiếc ghế đá đầy ắp kỷ niệm ngọt ngào của t́nh yêu ban đầu với một người con gái đẹp như thánh tượng Đức Mẹ Maria đồng trinh.

 

Tối hôm ấy, đêm 24 tháng 12 của năm năm về trước, tôi và Hoa cùng ngồi trên chiếc ghế đá nầy đến gần một giờ sáng mới chia tay, tôi về nhà dự buổi réveillon cùng gia đ́nh. C̣n Hoa th́ đi chơi với mấy người bạn gái trong Ca Đoàn nhà thờ lớn, sau khi khướt từ lời mời của tôi cùng về nhà tôi ăn mừng lễ!

 

Có ai ngờ đó là bửa chia tay vĩnh viễn, Hoa không c̣n về nữa… với tôi, với gia đ́nh, với ca đoàn, với bạn bè và nhà thờ… Nàng đă về với Chúa ở cơi vĩnh hằng, sau một tai nạn giao thông bất ngờ xăy ra ngay trong đêm Noel ấy!

 

Âu cũng là ư Chúa?!

 

Riêng tôi, suốt năm năm nay, tôi không tin điều đó là thật, nên cứ mỗi mùa Giáng sinh, là tôi đến bên ghế đá năm xưa để tưởng nhớ về nàng!

 

Một làn gió thổi qua, một cơn mưa khuya bất chợt… tôi thấy ḿnh thấm lạnh và nghe như ai đó vừa hát vào tai ḿnh… nửa mơ, nửa tỉnh…

 

 “… Bao nhiêu năm Chúa xuống dương gian, là bao lần con nhớ người yêu…”

 

 

 

NMT

Hội An, Việt Nam, Mùa Noel 2010

 

 

 

*

 

 

 

ĐÊM GIÁNG SINH YÊU EM

 

 

Chỗ này, hang đá Belem,

Đêm Noel, hẹn gặp em nguyện cầu.

Ngôi Hai, dường cũng nhiệm màu,

Xui em huyền dịu… gục đầu yêu ta!

Lối về địa ngục nở hoa,

Lời kinh thánh, khúc t́nh ca… quyện vào!

 

 

NMT

Hội An, Việt Nam, Mùa Noel 2010

 

 

 

 

 

 

 

 

* * * 

 

 

 

 

*** 投稿 郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站 | Copyright © 2010 KHAIMINH.ORG | Website Disclaimer