LỄ MẪU THÂN – T̀NH MẸ

 

 

 

 

T̀NH MẸ

 

 

Có một buổi con ngồi nh́n dáng Mẹ,

Bóng chiều nghiêng theo mỗi bước chân nghiêng.

Con hiểu Mẹ bây giờ không c̣n khỏe,

Bởi tháng năm gánh trĩu nặng ưu phiền.

 

Mẹ xuôi ngược khắp đầu nguồn cuối chợ,

Quảy tảo tần ṃn cạn tuổi thanh xuân.

Cuộc áo cơm biết bao lần trắc trở,

Không sờn ḷng hay ngại bước chùng chân.

 

Từ biển mặn đến rừng thiêng nước độc,

Gót quan san vết cứa đă chai lỳ.

Buồn – có lúc Mẹ nén cơn bật khóc,

Nuốt ngậm ngùi khô nước mắt bờ mi.

 

Ngày con lớn Mẹ già theo quy luật,

Tóc phai màu và lực cũng ṃn hao.

Nhưng t́nh Mẹ vẫn sáng ngời duy nhất,

Măi thiêng liêng và lắng đọng ngọt ngào.

 

Mẹ đi chậm nhưng dường như không chắc,

Bước chân xiêu dao động ngơ vô thường.

Con thấp thỏm níu hoàng hôn thật chặt,

Sợi nắng chiều giăng mỏng khói mù sương.

 

Cứ mỗi dạo tṛn trăng vàng tháng bảy,

Là lần con ḷng mở hội Vu Lan.

Quỳ chấp tay trước Phật đài đảnh lễ,

Mẹ và con luôn tắm mát Đạo vàng.

 

 

N. M. T.

Hội An, Việt Nam, 5.2011

 

 

 

 

 

 

***  投稿 郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2011  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer