TRUYỆN NGẮN:  THƯ T̀NH XANH

 

 

 

 

 

 

Cái bậc tam cấp nhà Thảo cao quá, ḿnh ngập ngừng măi mà không dám bước lên! Ở trên kia, ông của Thảo đứng tần ngần nh́n xuống, không phải nh́n ḿnh mà sao ḿnh cũng run hết biết.

 

-         Thôi, về trớ!

 

Lạ kỳ, Thảo hẹn với ḿnh mà răng giờ chừ bỏ đi đâu mất! Hay Thảo ở trong nhà?…

 

Mùa hạ, trời nóng bức, nắng đổ dài trên đường, cái bóng cây mận sum suê trước cửa nhà Thảo không đủ che mát hết chỗ đứng của ḿnh, hèn chi, ḿnh nóng ran cả người! Mà lại run v́… nóng? Vừa dợm bước đi, bỗng nghe tiếng guốc khua quen thuộc của Thảo. Tiếng guốc ấy làm sao ḿnh có thể lẫn lộn được! Những lần làm bài tập tại lớp, Thảo ngồi sau ḿnh ba bàn, nhưng cứ nghe tiếng guốc khua lấp gấp của Thảo, là ḿnh cũng vội vàng gấp bài lại, mang lên nộp cho thầy…kể cả có khi bài làm của ḿnh… chưa xong! Thảo biết răng không?

 

May quá, đúng lúc ấy, ông của Thảo cũng vừa vô nhà, Thảo bước vội ra, tay cầm quyển sách văn, cũng gấp gáp lật bật như nộp bài ở lớp, Thảo đưa quyển sách và nói lớn như nói với … em út ḿnh vậy!

 

-         Nè, cho mi mượn tập văn, coi rồi, mai trả lại ta nghe!

 

Ḿnh chưa kịp đưa tay, Thảo đă dúi quyển sách vào và quay gót bước vội…

 

Không kịp nói lời cám ơn - mà mắc chi cảm ơn, bởi ḿnh đâu có đến mượn sách? - Thôi kệ, cứ đem về hẳn hay! Vừa bước đi, vừa không nén được ḷng ṭ ṃ…hé cuốn văn ra - Ôi, cám ơn Thảo! Một cánh thư, viết trên giấy học tṛ, gấp làm tư, quả thật Thảo đă trả lời thư của ḿnh rồi, như vậy là Thảo đă đồng ư! Ôi, Vui quá! Cảm ơn em, cảm ơn buổi trưa hè mát rượi!

 

Ḿnh vừa đi, vừa huưt sáo! Không biết bài chi, h́nh như liên khúc sáo miệng! Chưa có lần nào ḿnh thi triển khinh công nhanh như lần này. Thoáng cái đă về tới nhà, tọt luôn vô buồng, mẹ hỏi ăn cơm cũng nói ẩu: “Con ăn rồi!”

 

Lật vội quyển văn ra, giở trang thư, đúng là nét chữ mềm mại của Thảo đây mà! Ôi sao hôm nay Thảo dịu hiền quá! Nét chữ của Thảo đẹp như mây trời… cũng dịu hiền như Thảo!

 

Căng con mắt ra, đọc đến lần thứ ba, mấy ḍng chữ ngắn ngủi của Thảo, trên tờ giấy vở xếp làm tư…Ḿnh lật ra phía sau, hy vọng sẽ c̣n câu ǵ, chữ ǵ của Thảo viết thêm ở đâu đó… nhưng ḿnh hoàn toàn thất vọng, không có ǵ thêm, ngoài một câu ngắn ngủn: “Không được bắn ná vô cây mận nhà Thảo nhé! Ông đă biết rồi đó! Coi chừng!”

 

Hết trơn, không c̣n thêm chữ mô nữa, kể cả kư tên cũng không luôn! Ḿnh lật đi, lật lại tờ giấy thêm lần nữa, cũng chỉ có một câu đó. Ngoài ra không có ǵ khác hơn!

 

Bỗng dưng ḿnh buồn ngủ lạ! Trưa hè mà răng nghe lạnh ngắt! Đôi mắt lim dim, ḿnh gục đầu trên bàn học, trông cho mau tới ngày mai, đi học, trả lại quyển văn cho Thảo! Cái ná cao su đă rớt xuống đất tự lúc nào, bởi ḿnh đang… ngủ gục!

 

 

 

NMT

Hội An, Việt Nam, 9.2010

 

 

 

 

 

 

 

*  *  * 

 

 

 

 

***  投稿 郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2010  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer