CÔ ĐƠN

 

 

 

 

 

Lúc trước, sau  khi có dịp thưởng thức, nghiên cứu, và học hỏi bài dịch “Cô Đơn”  cuả giáo sư Ngô Văn Lại, tôi đă phóng tác bài thơ dưới đây cũng mang  tựa đề “Cô Đơn”.  Nay thấy Thầy “hoàn thiện” thêm bài dịch của Thầy, cộng với sự gợi ư cuả bạn già Hàn Quốc Trung, tôi học đ̣i cũng cố gắng “hoàn thiện” lại bài viết cuả chính ḿnh.  Dẫu ǵ, ít ra bây giờ bài phóng tác này cũng đạt 52 câu -- số câu trong nguyên tác “L’Isolementcuả Alphonse de Lamartine.

 

 

Từng giọt nắng hanh vàng trên thảm cỏ,

Ta ngồi đây dỏi mắt ngó mông lung.

Lật từng trang qua kư ức chập chùng,

Trong nỗi nhớ bóng h́nh em hiển hiện.

 

Nơi anh ở có ḍng sông thánh thiện,

Lượn quanh co theo sườn núi chân đồi.

Dưới tàng cây bóng mát vẫn là nơi,

Lời tâm sự hẹn thề yêu thương nhất.

 

Rồi những buổi chiều về trong nắng nhạt,

Nỗi nhớ về em lan cả trong tim.

Những yêu thương nặng trĩu bao nỗi niềm,

Anh cô độc với cuộc t́nh dĩ văng.

 

Chiều dần xuống mang khung trời buồn nản,

Điếu thuốc thơm đắng chát cả bờ môi.

Chốn hoang vu anh lặng ngắm mây trời,

Từng sợi khói nhả đều theo hơi thở.

 

Ngày với tháng qua cuộc t́nh vụn vỡ,

Mỗi bước chân trên kiếp sống xa quê.

Kỷ niệm xưa như níu kéo anh về,

Từ mái tóc, đôi môi cười dịu vợi.

 

Em hăy đến t́m anh nơi bến đợi,

Dẫu thời gian lấp kín những nhớ mong.

Đến với anh theo ngọn gió thơm nồng,

Khi nào thấy trên đường đời mệt mơi.

 

Trời hiu hắt khi màn đêm giăng lối,

Hất ch́m anh lạc lơng giữa hoang vu.

Cơi ḷng anh như  phủ lớp sương mù,

Em có hiểu, hỡi người xưa yêu dấu.

 

Hoàng hôn xuống chim t́m nơi ẩn náu,

Thật xuyến xao tha thiết giấc mơ hồng.

Nhớ thật nhiều lời hẹn ước ven sông,

Và hơn nữa với người anh yêu nhất.

 

Ôi dĩ văng đừng khi nào đánh mất.

Hỡi trời xanh có thấu hiêủ ḷng ta,

Cảnh vật này đẹp tựa nét Hằng Nga,

Nhưng đành phải ôm mối t́nh cô quạnh.

 

Ḷng ngao ngán nh́n núi đồi bên cạnh,

Nỗi cô đơn như chiếc lá vàng rơi.

Thật lạc loài như bức tượng chơi vơi,

Chiều rất đẹp nhưng tim ta vỡ nát.

 

Nơi xa thẳm tiếng kinh chiều thanh thoát,

Khiến ḷng ta phiêu bạt tận chân mây.

Lá dưới chân vụn vỡ đă bao ngày,

Nghe xào xạc đưa ta về thực tại.

 

Thôi là thế, tim ḷng ta sẽ măi,

Hết ước mơ xao xuyến những nhớ thương.

Hết muộn phiền day dứt suốt đêm trường,

Và đă hết những tháng ngày trông ngóng.

 

Giờ như lá lià cành trong tuyệt vọng,

Lượn phất phơ theo nỗi nhớ cội nguồn.

Tấm thân này tựa chiếc lá nhẹ buông,

Mong gió hỡi, cuốn giùm ta đi nhé!

 

 

Trần Hưng  陈兴

California, U.S.A., 02 October 2008

 

 

 

Xin mời đọc một số tác phẩm cuả Trần Hưng 陈兴.

 

 

 

 

 

 

 

*  *

 

=====================================================================

 

 

 

 

 

 

***  投稿電子郵件請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

Copyright © 2004 - 2008 KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer