|
Lặng lẻ mình tôi một
buổi chiều,
Cô đơn
thầm đếm bước
cô liêu.
Mùi hương thoảng nhẹ nương theo gió,
Khe khẻ thoáng qua một bóng kiều.
Nhoẻn miệng
cười duyên thật dễ thương,
Vẩn vơ khơi lại thuở sân trường.
Ngước nhìn
mây trắng hồn thu gọi,
Man mác trong tôi chút
vấn vương.
Một buổi
chiều thu với giấc mơ,
Thẩn thờ tôi lại dệt vần thơ.
Nhớ hình dáng ấy ngày nào đó,
Phảng phất
tim côi nhớ bâng quơ.
Mơ ước
tìm về bóng dáng xưa,
Vẫn con đường
cũ chút hương thừa.
Mà nào đâu thấy người trong mộng,
Để lại trong tôi giấc
mơ xưa.
Trần Hưng
陳興
California, U.S.A., Thu 2025
|