|
Thăm quê mẹ
trong một ngày xuân muộn,
Bước qua từng mỗi mảnh ruộng đường
quê.
Đã từ lâu chưa có dịp ghé về,
Hương lúa mới lại làm tê khứu giác.
Thương quê mẹ sau tháng ngày
lưu lạc,
Nơi xứ người vẫn khao khát về
thăm.
Dù trải qua bao sóng gió
thăng trầm,
Những ký ức
luôn nằm trong bộ nhớ.
Bước chân sáo
cùng bạn bè thủa nhỏ,
Tại sân trường
những lúc có giờ chơi.
Mà lâu nay
mỗi đứa
một phương
trời,
Khi gặp lại mặt cười tươi chào đón.
Thương quê mẹ
một thời nuôi ta lớn,
Với những trưa đen đỏ chốn đá gà.
Xong cơm chiều lại tụ tập đàn ca,
Quên buổi hẹn để người ta hờn dỗi.
Nay muốn nói cả ngàn lần xin lỗi,
Vì vô tình
khơi lại nỗi đau xưa.
Biết ăn năn cách mấy cũng bằng thừa,
Chắc phải gởi nụ hôn bừa lên má.
Lương Thuận Mậu 梁順茂
North California, U.S.A., 3.2025
◆
Sao mãi ngập ngừng “nụ hôn bừa”,
Đong đưa một kỷ niệm xa xưa.
Xuân này gặp
lại dù xuân muộn,
Đừng ngại
ngùng chi chuyện xuân xưa.
Hãy gởi “nụ hôn bừa lên má”
Vẫn hây hây đỏ trên má mà!
Lý trí ô hay! Sao thấu hiểu.
Dù chỉ một thôi, một sát-na.
Trần Khìn 陳修勤
Nha Trang, Việt Nam, 3.2025
|