HỒI ỨC NGÀY KHAI TRƯỜNG

 

 

 

H́nh chụp ngày đầu tiên học trung học mặc áo dài

Photography by Hiep Vinh Vuong  王永协

 

 

 

 

Thuở ban đầu khi ta vừa cắp sách,
Tiếng ê a chập chững bước vào đời.
Thuở ấu thơ với bao điều ẩn khuất,
Hiện rơ dần theo lời giảng thầy cô.
Rồi lớn lên theo ḍng đời buông chảy,
Xa mái trường, bạn bè và thầy cô.
Để bước vào một chân trời rộng mở,
Mà lời thầy măi măi là hành trang…

 

 

Bao kỉ niệm về khung trời N.V.T thân thương cùng h́nh ảnh của những tà áo trắng thướt tha, những gương mặt bạn bè thân thương chợt hiện về trong tâm trí tôi khi cái nắng vàng rực của mùa thu phố biển trải dài trên khắp các nẻo đường để thay thế cho những ngày nắng hè oi bức.

 

Nhớ lại 12 năm đă qua, năm nào cũng vậy cứ đúng vào độ thu sang, khi tiếng ve gọi hè đă tắt, khi những chùm phượng đă héo tàn, cũng như hàng ngàn hàng vạn đứa học tṛ khác, tôi mang trong ḿnh 1 tâm trạng rạo rực, náo nức đến lạ lùng. Năm nay vẫn vậy, vẫn cái tâm trạng náo nức, rạo rực muốn được mặc áo mới đến lớp, muốn được ba chở đến trường dự lễ khai giảng năm học mới, muốn gặp lại bạn bè thân quen trên sân trường sau nhiều ngày xa cách để tíu tít đủ chuyện, muốn nh́n ngắm sự thay đổi của ngôi trường thân yêu sau 3 tháng hè xa cách…nhưng năm nay th́ khác rồi, có lẽ tôi sẽ không c̣n t́m lại được những khỏanh khắc thân thương, hồn nhiên ấy nữa v́ tôi đă là sinh viên.

 

Nhớ lại ngày đó, 12 lần khai giảng năm học là 12 lần được ba chở đến trường, rồi bao ngày tháng đi học là bao ngày tháng được ba chở đến trường, dù trời nắng hay mưa cũng vậy.

 

Hồi c̣n đi học mẫu giáo, cái khái niệm về ngày khai giảng với tôi c̣n mơ hồ lắm nên cái ḷng rạo rực, háo hức dành cho năm học mới cũng chẳng có chút ǵ tồn tại trong tâm trí tôi. Chỉ biết sau những ngày hè được ở bên ngọai, được ngọai và các d́ chăm sóc, tôi chẳng c̣n biết đến chuyện hết hè, đến trường khai giảng là ǵ cả. Tôi nhớ, lúc tôi c̣n đi học mẫu giáo, gia đ́nh tôi nghèo lắm, chẳng khá giả ǵ mấy, cũng chính v́ một phần lí do ấy mà tôi đi học mẫu giáo không lâu th́ nghỉ. Trường mẫu giáo của tôi nằm trong một con hẻm nhỏ, hồi đó, tôi nhớ ba vẫn thường hay chở tôi trên chiếc xe đạp cọc cạch hàng ngày phải vượt qua một đọan đường khá dài gồ ghề. Trong kí ức tôi lúc đó, đến trường mẫu giáo là một nỗi sợ kinh ḥang cho nên ngày khai giảng năm tôi học mẫu giáo nhở (lớp chồi) ngồi trên xa ba chở đến trường, tôi khóc sướt mướt. Ngôi trường mẫu giáo và con đường dẫn đến trường đó bây giờ đă thay đổi khá nhiều, không c̣n khó đi như trước nữa. Tuy chỉ đi học mẫu giáo một thời gian ngắn nhưng nơi đó cũng đă ghi lại trong kí ức tôi khá nhiều h́nh ảnh đáng nhớ, kỉ niệm khó quên. Thời gian sau này tôi không thường xuyên có dịp đi lại con hẻm ấy dù rằng nó không xa nhà tôi ở mấy.

 

Rồi khi học cấp 1, với tôi con đường đến trường là quăng đường khá dài, phải đi qua nhiều con phố, nhiều con đường dài ngoằn.  Đến năm học lớp 2 tôi cũng chẳng thể nhớ nỗi con đừong từ trừơng về nhà ḿnh nữa, tệ thật đấy.  Lên cấp 2, rồi cấp 3, con đường đến trừờng dường như đă dần thân thuộc với tôi.  12 lần tung tăng trên con đường này đến trường khai giảng năm học mới là 12 lần mang trong ḿnh niềm hân hoan, rạo rực và nhiều hạnh phúc nhất trong cuộc đời học sinh.  12 năm tôi đi học với bao kỉ niệm buồn vui, đáng nhớ của đời học sinh cũng gắn bó thân thiết với con đường này.

 

Vậy là con đường đến trường thân quen ấy đă gắn bó với tôi cùng ba 12 năm rồi đó, (trường tiểu học và trường cấp 2, 3 tôi học ở đối diện nhau nên chỉ đi 1 con đường), đến bây giờ nhắm mắt lại tôi có thể nhớ rơ từng con phố, từng gốc cây trên con đường Hàn Thuyên ấy. Từ cái cảm giác háo hức của ngày chập chững bước vào lớp một đến ḷng vui mừng khó tả khi mặc trên ḿnh tà áo dài trắng khi bước vào lớp 10, những cảm xúc ấy luôn sống măi trong tâm hồn tôi. Tất cả dường như đă được khắc vào tâm trí tôi một cách tự nhiên từ những ngày chập chững bước vào lớp 1.

 

Nhanh thật, 12 năm qua đi như 1 cơn gió thỏang qua cuộc đời ḿnh rồi để lại trong tôi thật nhiều hồi ức đẹp. Thời gian qua đi sẽ không bao giờ quay trở lại, chỉ có ḷng người quay lại với thời gian… Tất cả rồi sẽ tồn tại với thời gian măi măi trong tâm trí tôi.

 

Ngày khai giảng năm học này, tôi không c̣n được ba chở tung tăng đến trường như ngày nào nữa dù rằng cái niềm hân hoan, rạo rực của ngày khai trường vẫn cháy măi trong ḷng.

 

Đối với 1 du học sinh như tôi bây giờ cái khái niệm ngày khai trường chẳng bao giờ có.

 

Đă qua rồi những ngày tháng mang trên ḿnh áo trắng học tṛ tung tăng 2 buổi đến trường, đă qua rồi những ngày tháng rạo rực chờ mẹ mua áo mới, cặp mới đi tựu trường, đă qua rồi những tháng ngày cặm cụi bên đèn sách cùng bạn bè thân thương.

 

Nhưng đến 1 lúc nào đó khi muốn t́m về những kỉ niệm của cuộc đời học sinh tôi sẽ dạo bước trên con đường Hàn Thuyên thân quen ngày nào, tôi tin rằng những cảm xúc, kỉ niệm của ngày xưa cùng với con đường ấy sẽ dâng trào trong tâm hồn tôi chứ không bao giờ tàn phai rồi tắt hẳn.

 

 

Vương Vũ Vi  王雨微

Nha Trang, Việt Nam, 9.2008

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

*** 投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

啓明网站  |  Copyright 2004 – 2008  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer