NGÀY RA ĐI

 

 

 

Photography by Hiep Vinh Vuong  王永协

 

 

 

Rời Nha Trang một ngày đầu đông với nhiều nỗi buồn và lưu luyến trong ḷng, tôi lên đường sang Mỹ du học với hành trang là vài câu tiếng anh bập bẹ sau 12 năm học tiếng Pháp, là những lời động viên và niềm hi vọng của ba mẹ, là lời tự hứa với ḷng phải cứng rắn và chuẩn bị đương đầu với những khó khăn, thử thách trước mặt…

Ngày tôi sinh ra trên mảnh đất thân thương này là một ngày hè cùng những cơn mưa, mưa lất phất đầu hạ (1). Và rồi ngày tôi rời xa nơi đây để đến một phương trời xa lạ theo đuổi ước mơ của ḿnh cũng là 1 ngày mưa, mưa của những ngày đầu đông lạnh lẽo.  Tự hỏi ḷng ḿnh 5 năm, 5 năm sau ngày trở về với mảnh đất thân thương này trời cũng sẽ mưa phải không???


Cái tiết trời giao mùa thu đông làm ḷng người trở nên xôn xao, quạnh hiu đến lạ nhưng với những người sắp đi xa lại mang trong ḿnh tâm trạng buồn bă, trống vắng hơn nữa.  Mỗi năm, cứ độ thu qua đông đến, khi trời bắt đầu chớm lạnh, hoa sữa bắt đầu tỏa hương ngào ngạt trên những con phố, khi những cơn mưa dầm dề bắt đầu kéo đến cũng là lúc mỗi người trong chúng ta được nh́n lại ḿnh, t́m thấy được tâm hồn ḿnh…

Rời xa mảnh đất thân thương gắn bó với cuộc đời ḿnh 18 năm để đi đến một phương trời xa xôi theo đuổi ước mơ của ḿnh, không ai lại không lưu luyến, buồn bă.  18 năm – một khỏang thời gian khá dài để in sâu mọi thứ vào kí ức của đời người, 18 mùa xuân qua với bao niềm vui bên gia đ́nh, 18 mùa hè qua với thật nhiều kỉ niệm, 18 mùa thu qua với biết bao nỗi nhớ và cả 18 mùa mưa qua với thật nhiều thổn thức.

Ngày rời xa nơi đây để đi t́m con đường cho tương lai ḿnh, để đến những phương trời xa lạ thực hiện ước mơ của ḿnh, bạn bè tôi, đứa vui đứa buồn, đứa háo hức đứa lo lắng, nhưng tận sâu trong đáy ḷng ḿnh, tôi biết ai cũng mang một nỗi niềm bâng khuâng, xao ḷng khó tả. Và giờ đây, tôi cũng vậy, tôi cũng mang trong ḷng thật nhiều nỗi niềm khó nói nên lời… Những ngày đầu tiên ở đất khách quê người thật xa lạ và khó khăn, mọi thứ đang được khởi đầu bởi 1 mùa đông lạnh lẽo và trống vắng.

5 năm, 5 năm rồi cũng sẽ qua, 5 năm – một khỏang thời gian đủ để ḿnh trưởng thành hơn, khôn lớn hơn ở đất khách quê người và nhất định ngày trở về sẽ hứa hẹn thật nhiều niềm vui.

 

 

Vương Vũ Vi  王雨微

California, U.S.A., 12/2007

 

 

 

(1)  Theo lời kể của gia đ́nh.

 

 

 

 

 

 

 

*  微风细雨  *

 

=====================================================================

 

 

 

 

*** 投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

啓明网站  |  Copyright 2004 – 2008  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer