NGOẠI ƠI!

 

 

 

 

 

 

 

100 ngày rồi đấy. Vậy là ông ngọai đă mất được 100 ngày rồi.

 

Bà ngọai giờ đây sống một ḿnh côi cút trong tuổi già yếu, không c̣n được che chở, không c̣n chỗ dựa tinh thần… Con xót xa lắm…

 

Ngày ngọai mất là một ngày đông lạnh lẽo cũng là những ngày cuối cùng con ở Việt Nam tất bật lo cho cuộc sống du học sắp tới ở nơi đất khách quê người xa xôi.

 

Hôm nay đứng nh́n về phía biển, hướng về quê hương xa xôi, con thầm cầu nguyện…

 

Và giá như ngày hôm nay, con được về nhà…

 

Ngọai mất, con chẳng biết ḿnh nên làm ǵ, con không nỡ rời xa quê nhà lúc ấy, con chỉ biết đứng dưới bàn thờ nghi ngút khói nhang khóc rồi đặt khăn tang lên bàn, câm lặng ra đi và tự hứa ngày về sẽ thành công.

 

Con cảm thấy buồn và có lỗi khi con không ở nhà để được để tang cho ngọai tṛn 3 năm như mọi người trong gia đ́nh.

 

Ngày ấy, ba mẹ nghèo, nghề nghiệp không có, đến vài mét vuông dựng nhà ở tạm ven sông cũng chẳng có, phải ở nhờ một căn pḥng nhỏ trong một cái cḥi ven sông chừng hơn 10m2, đồng lương ít ỏi sống tạm qua ngày của ba mẹ chẳng thể nuôi nổi con, cho con được cuộc sống đầy đủ. Ngọai thương con rồi cưu mang con dù rằng lúc ấy nhà ngọai không rộng răi ǵ mấy, chẳng khá giả ǵ mấy với đồng lương đủ sống nhờ nghề làm giày của ngọai.

 

Cuộc sống gian lao từ những ngày c̣n rất nhỏ, từ Huế vô Sài G̣n kiếm sống rồi dừng chân ở Nha Trang v́ với ngọai, đây là mảnh đất yên b́nh và hiền ḥa.

Mưu sinh và gắn bó với nghề thợ giày cả cuộc đời để lo cho 9 người con ăn học rồi cả con - đứa cháu ngọai lớn nhất này, cuộc đời ngọai cũng đă trải qua bao gian khổ, vất vả.

 

H́nh ảnh căn nhà nhỏ đầy kỉ niệm ngày xưa con sống cùng ngọai vẫn luôn nằm trong trí nhớ con dù rằng bi giờ nó đă được thay thế bằng một ngôi nhà bề thế. Đă có những lúc, nằm mơ về quá khứ những ngày tuổi thơ, h́nh ảnh từng cái ghế, cái bàn, cái đèn, cái quạt cho đến cái lu nước, cái máy may hiện về nguyên vẹn trong tâm trí con và con ước sao, thời gian quay trở lại, để được trở về những ngày tháng êm đềm trong căn nhà ấy.

 

Nuôi nấng, cưu mang và dạy dỗ con để rồi ngọai không sống được đến ngày con lên đường sang Mỹ du học, không chờ đợi được đến ngày con thành công trở về…

 

Ngọai mất nhưng với mọi người trong gia đ́nh, ngọai vẫn là chỗ dựa tinh thần. Và ở một thế giới xa xôi kia, con vẫn tin rằng, ngọai sẽ luôn che chở, đùm bọc và yêu thương con cháu như ngày nào…

 

Tuổi thơ con lớn lên trong t́nh thương yêu của ba mẹ, trong ḷng nhân từ, cưu mang của ngọai cùng những kỉ niệm với mái nhà nhỏ xưa với ông bà ngọai và các d́ các cậu. Những ngày tháng tuổi thơ êm đềm ấy đă ghi vào kí ức non nớt của con và luôn theo con tận đến bi giờ, sau này và măi măi…

 

 

 

Vương Vũ Vi  王雨微

California, U.S.A., Father’s Day, 2009

 

 

 

 

 

HAPPY FATHER’S DAY!

 

 

Photography by Hiep Vinh Vuong  王永协

 

 

 

 

***  投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2009  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer