|
Ở nơi
đất khách, cuộc sống bộn bề cứ
cuốn con quay theo dòng thời gian, đôi lúc con chợt
quên đi một điều, dù đi bất cứ
nơi đâu trên thế gian này, trong tim con vẫn đang
có một niềm hạnh phúc, là con còn có mẹ, còn
được mang trên ngực áo bông hồng đỏ.
Hai mươi mùa
Vu Lan được bên mẹ, trong vòng tay ấm áp yêu
thương của mẹ, con thấy
mình hạnh phúc biết bao. Giờ đây, nơi xứ
lạ, trên con đường theo đuổi những
ước mơ của mình, không có mẹ bên cạnh
nhưng con biết, nơi quê nhà, mẹ vẫn trông
ngóng theo từng bước chân của con. Con biết
dù con đã lớn khôn nhưng mẹ chưa bao giờ
yên tâm về con, với mẹ, con vẫn luôn là một
đứa trẻ chỉ biết làm nũng, ngây ngô. Và
con chợt nhận ra hai mươi mùa Vu Lan được
bên mẹ, con chưa bao giờ mua tặng mẹ một
bông hồng nào.
Mùa Vu Lan năm
nay, con không ở nhà, con biết lòng con nhớ nhà, nhớ
mẹ nhiều thế nào đi chăng nữa cũng
chẳng bằng một phần nỗi nhớ
thương mà mẹ dành cho con. Nơi đây chẳng
có Vu Lan mẹ à, cuộc sống của con vẫn
đều đều theo nhịp bận rộn của
thời gian. Chiều nay, đi trên những con
đường vắng, xào xạt nghe tiếng lá
rơi, con chợt nhớ đến những chiều
cuối hạ năm xưa được mẹ chở
trên chiếc xe đạp cộc cạch ra xóm chợ.
Ngày đó, nhà mình
nghèo, mẹ phải vất vả lo toan nhiều việc
để mưu sinh, đôi lúc nắm lấy bàn tay
chai sờn của mẹ mà lòng con thấy đau xót và
thương mẹ vô cùng. Con và em lớn lên trong sự
bao bọc của mẹ, nhà mình ngày đó dù có khó
khăn mấy thì chúng con cũng chẳng bao giờ thiếu
ăn một bữa cơm hay nghỉ
học một ngày ở trường.
Mẹ có nhớ,
những ngày cuối hạ năm xưa, cứ chiều
chiều, mẹ lại chở con trên chiếc xe đạp
cộc cạch ra xóm chợ giao từng chiếc giỏ
lá mà chính tay mẹ ngồi đan từ tối mịt
đến sáng sớm để được dăm
ba đồng lo cho gia đình mình bữa cơm trọn
vẹn. Có hôm còn dư chút tiền lẻ sau buổi chợ,
mẹ thường mua quà cho con và em, lúc thì cây bút chì,
dăm ba quả mận, hay một lon ốc, lúc thì
đôi dép, cái kẹp tóc. Miền ký ức ấy cứ
mãi theo con suốt cuộc đời này.
Rồi mùa
đông năm ấy, quê mình bão liên miên, ngoài trời lạnh
căm căm, cơn hen hành hạ
con hằng đêm không ngủ. Vậy mà hơn một
tháng trời, đêm nào cũng vậy, mẹ lặng lẽ
ngồi ôm con bên góc nhà để sưởi ấm cho
con chút hơi thở từ mẹ.
Mẹ có nhớ,
năm con 14 tuổi, vì một cơn bệnh lạ
hành hạ mà con đã làm mẹ mất ăn
mất ngủ hơn cả tháng trời. Lúc tỉnh dậy,
nhìn mẹ gầy gò, xanh xao, hai mắt thâm quầng vì
con, con đã ôm mẹ khóc rất nhiều.
Con biết dù có đi hết cuộc đời này, con
cũng không tìm được một ai khác có thể
hi sinh vì con nhiều như mẹ. Thế mà con luôn là
đứa làm mẹ lo lắng, buồn lòng, con thật có lỗi với mẹ.
Đôi lúc con chỉ muốn nói con thương mẹ
nhiều lắm nhưng dường như chưa bao
giờ con mở miệng nói với mẹ như vậy
cả.
Ngày con xa nhà đi
du học, mẹ khóc rất nhiều, mẹ nói con là
con gái, mẹ lo, mẹ không muốn con đi nhưng nếu
cứ ở mãi bên mẹ thì làm sao con trưởng thành
được?. Con xa mẹ, xa quê
nhiều năm nay nhưng hè nào con cũng tranh thủ
về bên mẹ để được mẹ vỗ
về trong từng giấc ngủ, được mẹ
chăm sóc cho từng bữa ăn sau những ngày tháng
cô đơn, long đong nơi xứ lạ quê
người.
Cuộc sống
bận rộn nơi xứ người đôi lúc làm
con quên bẵng đi cả thời gian nhưng cứ
mỗi mùa Vu Lan đến là lòng con lại muốn về
bên mẹ. Vu lan năm nay, lần đầu tiên không
được ở bên mẹ, con chỉ biết ngồi
nơi đây đếm từng giọt thời gian
trôi qua cùng với những miền kí ức bên mẹ
thuở nào để lòng mình nguôi đi nỗi nhớ
mẹ. Và con mong sao, ngày được trở về
bên mẹ, bên vòng tay ấm áp đầy yêu
thương của mẹ đến thật gần…
Vương Vũ Vi 王雨微
Bắc California, U.S.A., 06
May 2011
|