KỶ NIỆM NHÀ SÁCH VƯƠNG PHỦ TĨNH

 

 

 

 (1)  Mặt tiền nhà sách Vương Phủ Tĩnh  -   Photography by Hiep Vinh Vuong

 

 

 

 

Lâu lắm rồi tháng 5 vừa rồi tôi mới lại có dịp quay lại nhà sách Vương Phủ Tĩnh ỡ Trung tâm thành phố Bắc Kinh.  Trong đời lần đầu tiên tôi thấy một hiệu sách lớn như vậy.  Hiệu sách Vương Phủ Tĩnh có sáu tầng, mỗi tầng trưng bày các loại sách thuộc từng lĩnh vực, ngành học, chuyên môn khác nhau.  Tôi thích nhất là tầng bày bán các loại sách văn học, văn hóa, ngôn ngữ, phong tục tập quán của Trung Quốc, không ở đâu các loại sách này đa dạng và phong phú như ở đây.  Dĩ nhiên tôi thích nhất là quầy sách kiếm hiệp của Kim Dung, Cổ Long, Ngọa Long Sinh.  Nhắc đến truyện kiếm hiệp tôi có một câu chuyện đáng nhớ ở hiệu sách Vương Phủ Tĩnh.

 

Năm 2000 tôi đáp chuyến tàu lửa từ Thương Hải đi Bắc Kinh, trong toa tàu ngắm chán cảnh đất nước Trung Hoa tươi đẹp ngoài cửa sổ là tôi xem truyện kiếm hiệp để giết thời giờ, thực sự tôi c̣n rất nhiều truyện chưa xem, những dịp này là cơ hội quư hơn vàng để luyện chưởng với công lực hơn 30 năm hùng hậu của tôi.

 

Hôm đó trong một ngày tiết trời thu mát dịu ở miền Bắc Trung Quốc, trên chuyến tàu tôi say sưa đọc cuốn Liên Thành Quyết của Kim Dung.  Đây là một trong những tiểu thuyết kiếm hiệp ngắn nhất của Kim Dung, chỉ có một tập, tôi mua trong một dịp ghé Quảng Châu hồi năm 1998.  Lúc c̣n bé tôi cũng đă đọc tiểu thuyết này, nhưng đọc bằng truyện tranh chữ Hoa, lúc đó tôi đọc đến đoạn Địch Vân ở trong tù mà vẫn si mê cô sư muội Thích Phương.  Đáng tiếc là đọc đến đoạn đó th́ Nha Trang bị biến cố 1975 nên tôi không c̣n dịp để đọc tiếp.

 

25 năm sau cũng đọc đến đoạn chàng si t́nh Địch Vân nhớ sư muội th́ tôi ngủ thiệp đi trong chuyến tàu lao vùn vụt trong đêm tối mịt mù.  Sáng sớm hôm sau tàu đến ga Bắc Kinh, trong lúc vội vàng rời khỏi táu với đôi mắt c̣n mơ ngủ tôi để quên quyển Liên Thành Quyết ở dưới gối nằm.  Về đến khách sạn tôi hơi buồn khi phát hiện điều này, v́ không biết kết cuộc câu chuyện ra sao, lần thứ hai trong đời không biết được hết đoạn kết câu chuyện.  Hôm sau trong lúc lang thang dạo chơi ở Bắc Kinh tôi phát hiện ra nhà sách Vương Phủ Tĩnh.  Khi vô nhà sách quầy đầu tiên tôi t́m là quầy sách kiếm hiệp, và quyển đầu tiên tôi t́m là quyển kiếm hiệp Liên Thành Quyết.  Tay tôi rung rung khi phát hiện ra cuốn sach trên kệ và lôi ra cuốn tiểu thuyết có duyên nợ với tôi.  Hôm đó tôi mua khá nhiều sách, tính tiền xong tôi vội chạy về khách sạn đọc ngấu nghiến cuốn Liên Thành Quyết.  Đọc đến khi ngồi trên máy bay về Việt Nam th́ tôi cũng đọc xong, rốt cuộc cũng biết được số phận cực khổ, tủi hận của chàng Địch Vân được thanh b́nh, hạnh phúc trong niềm vui mới ở đoạn kết.

 

Một điều thú vị là khi về đến nhà đọc lại hóa đơn bán sách của nhà sách Vương Phủ Tĩnh tôi không thấy tính tiền cuốn Liên Thành Quyết!  Chắc chắn là hôm đó máy tính tiền của quầy sách bị hỏng.  Cơ duyên ở Trung Quốc đă rung rủi thế nào để tôi bỏ lại cuốn tiểu thuyết ở trên tàu lửa rồi nhà sách lại tính sót cũng cuốn đó cho tôi.  Vậy tôi không có nợ ǵ ở đất nước Trung Quốc- quê hương của tổ tiên tôi.

 

 

 

Vương Vĩnh Hiệp 王永協

Nha Trang, Việt Nam, 6/2008

 

 

 

 

 

 

 

 

(2)  Khu phố ở nhà sách

 

 

 

(3)  Thanh niên không có tiền mua phải đọc sách “cọp”.

 

 

 

 

 

 

*** 投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

Copyright © 2005 - 2008 KHAIMINH.ORG | Website Disclaimer