|
Năm nay tôi có một niềm vui lớn
trong Ngày Phụ Thân, con gái tôi làm Lễ tốt nghiệp
đại học tại California
State University, East Bay.
Hơn 4 năm rưỡi, kể từ
tháng 12 năm 2007 vợ chồng tôi khăn gói
đưa đứa con gái đầu ḷng vượt
trùng dương sang Hoa Kỳ nhập học tại
ngôi trường đại học công lập ở Bắc
California.
Những ngày tháng đầu sống ở môi trường
xa lạ, ở kư túc xá của trường không người
thân quen, thời tiết lạnh lẽo… vợ chồng
tôi thật sự lo lắng và xót xa khi để lại
đứa con gái hơn 18 năm sống với cha mẹ
lạc lơng bơ vơ nơi đất khách quê người.
Đường xá không rành, tiếng Anh c̣n lóng ngóng,
phương tiện di chuyển chỉ có đôi chân,
xe bus hoặc xe điện. Trong ḷng thầm nghĩ
không biết bao giờ con nó mới tốt nghiệp
đây? Con thật là quả cảm khi kiên cường
vượt qua những hàng rào tâm lư và hoàn cảnh, ư chí
kiên tŕ thực hiện mục tiêu của ḿnh.
Trước
đây bản thân tôi không bao giờ mơ ước xa
xôi là được đi du học, chỉ mong yên ổn
được học hành thành tài ở Việt Nam.
Năm 2005 lần đầu tiên du lịch đến
đất Mỹ, sau khi nh́n thấy xă hội của một
quốc gia giàu nhất thế giới, nền văn
minh của một siêu cường tôi quyết định
t́m mọi cách đưa con tôi sang du học. Thời
điểm 2007 việc làm thủ tục du học sang
Hoa Kỳ không dễ như thời kỳ sau năm
2009 khi được mở rộng. Cuối cùng tôi cũng
hoàn tất thủ tục và trong một mùa đông giá
buốt năm 2007 tôi cùng vợ tôi đưa con sang Mỹ
để thực hiện giấc mơ du học cho
con tôi mà thế hệ tôi không làm được.
12 năm học phổ thông ở
Nha Trang là 12 năm tôi chở con đến trường,
rồi hơn 4 năm trời học ở
phương xa tôi hàng ngày đều tṛ chuyện với
con qua internet. Ḷng thấp thỏm lo âu những lúc con
đi học về trời tối, những lúc con
đi chợ về trễ, những lúc trở trời
con bị bệnh… hàng ngày tôi đều mong nh́n thấy
icon skype, facebook hoặc yahoo của con sáng lên là tôi yên
tâm thở phào… Mặc dù biết con đă trường
thành nhiều với môi trường giáo dục của
Hoa Kỳ, nhưng trong thâm tâm con vẫn luôn là đứa
con nhỏ bé như ngày nào chở con lọc cọc bằng
chiếc xe đạp đi dạo dọc đường
biển Nha Trang…
Và niềm vui vỡ ̣a khi tôi nhận
được thông báo con sẽ tốt nghiệp đại
học vào tháng 6 này. Cao xanh đă không phụ ḷng với
bao nhiêu công sức và tâm trí mà tôi đă bỏ ra gần
5 năm nay. Rồi bây giờ là tương lai phía
trước của con: sự nghiệp ở Việt Nam sẵn
sàng chờ con về kế thừa, hoặc là con học lên tiếp, hoặc là ở lại nước Mỹ
tráng lệ làm việc? Trước mắt cha
đă cho con một tài sản vô giá và vĩnh cửu:
đó là tấm bằng đại học ở Mỹ!
Vương
Vĩnh Hiệp 王永协
Bắc California, Hoa Kỳ, Mùa Lễ Phụ Thân 2012
|