|
Ở Nha Trang có một quán phở có thể nói là rẻ nhất thành phố: chỉ với 5000 đồng
một tô. Trong khi đó những quán khác là 15.000 đến 25.000 đồng
một tô. Quán này trước đây ở đường
Sinh Trung cách bên phải rạp xi-nê Tân Thanh
3-4 căn nhà. Sau những năm 1980, quán dọn về đường Nguyễn
Thái Học, tức là khu Chung cư B Chợ Đầm, gần Chùa Vạn Thạnh.
Chúng tôi gọi phở cứu đói v́ nó rẻ,
nhưng không phải v́ rẻ mà ăn không
ngon. Quán có phở
ḅ, phở heo, và cả
ḿ gói. Ai ăn
không no có thể gọi thêm bánh phở, hoặc chén ḅ tái.
Đối tượng
khách chủ yếu là người lao động chân tay: đạp xích lô, ba gát, bốc
vác, xe ôm, bán vé
số dạo… Nhiều khi đi ăn để tránh mọi người để ư, tôi thường ăn mặc có vẻ b́nh dân, đi chiếc xe gắn máy cũ kỹ. Chủ quán là Bà
Sáu, sau này tôi không
c̣n gặp bà ấy nữa, không biết bà c̣n hay đă mất. Hiện nay quán do con bà bán, gồm
cả dâu rễ cùng phụ nhau bán. Hàng ngày quán bán đắt khách từ sáng sớm đến trưa.
Tôi rất thích ăn ở quán phở này, không phải v́ nó rẻ mà có thể
v́ nó ngon, và có một lư do khác. Nhưng do
không thuận đường một
năm tôi chỉ ăn 3 lần, và mỗi lần tôi phải ăn 2 tô. Tại sao chỉ 3 lần? và tại
sao phải ăn 2 tô?
Những năm tôi c̣n học
ở trường Khải
Minh, sáng sáng tôi cùng anh Thành - anh kề tôi đi học chung. Hai anh em thường
cùng vô quán phở Bà Sáu ở đường Sinh Trung ăn phở. Nhiều khi buổi sáng dậy thật sớm lúc 4 – 5 giờ để phụ Mẹ tôi mang hàng hóa ra bến
xe, chúng tôi cũng chọn ăn
quán này v́ giờ đó chỉ có quán này
mở cửa bán. Những buổi sáng cuối năm mưa gió lạnh lẽo, hai anh em cùng
x́ xụp ăn bên tô phở nóng, vừa ngon vừa hợp túi tiền của con nhà không dư dả ǵ.
Năm 2001 anh Thành đột tử v́ bệnh. Đang công tác ở Trung Quốc ḷng đau đớn tột cùng tôi bỏ hết mọi việc để kịp về Việt Nam đưa
tiễn anh tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng. Từ đó hàng năm vào các ngày
Thanh Minh, Rằm tháng 7 và Đông Chí, sau khi đi thăm mộ anh Thành ở khu Núi Sạn
về tôi đều ghé lại quán phở Bà Sáu ăn sáng. Mỗi lần ăn hết tô thứ nhất, phần v́ ngon phần
v́ nhớ anh Thành tôi gọi tiếp tô thứ 2. Lúc này tôi
ăn không c̣n v́ họp
túi tiền nữa mà là t́m lại
hương vị
xưa, kỹ niệm xưa khi hai anh
em c̣n cắp sách đến trường
Khải Minh.
( Bài viết này xin kính
tặng anh Vĩnh Thành nhân dịp cúng rằm tháng 7, cầu chúc cho linh hồn anh an nghỉ nơi vĩnh hằng. )
Vương
Vĩnh Hiệp 王永協
Nha Trang, Việt
Nam, 8/2008
|