|
Lâm Thanh Huyền 林清玄 (1953 – 2019) sinh tại Cao Hùng, Đài Loan.
Ông là một nhà văn, kư giả chuyên viết về chủ
đề Phật học và nhân sinh quan. Một số
tác phẩm của ông đă được đưa
vào sách giáo khoa tiểu học ở Trung Quốc.
THỜI
GIỜ NHƯ TÊN BAY ĐẾN NGÀY
THÁNG NHƯ THOI ĐƯA
Khi c̣n ở bậc
tiểu học,
không biết v́ sao, tất
cả các học sinh tiểu học đều bắt đầu bài luận, nhật kư, tuần kư bằng câu “Thời giờ như tên bay, ngày tháng như thoi đưa.”
Kỳ thật, rất nhiều người thời đó
chưa từng bắn tên hay nh́n thấy chiếc thoi dệt vải.
Đến lớp bốn, giáo viên hướng dẫn của chúng tôi mới nghiêm khắc quy định bất cứ là bài luận,
nhật kư, hay tuần kư đều không được phép dùng câu “Thời giờ như tên bay, ngày tháng như thoi đưa”, mà phải sử dụng những thứ
ḿnh thấy trong cuộc sống hàng ngày để miêu
tả.
Bỗng chốc, thời giờ và ngày tháng trở nên rất sống
động.
Ví dụ:
thời giờ như cá lội, ngày tháng như chim bay.
Ví dụ:
thời giờ như nước chảy, ngày tháng như mây trôi.
Ví dụ:
thời giờ như gió lướt, ngày tháng như sét chớp.
Cũng có
người nói thời giờ như bướm, nhanh nhẹ bay vèo; ngày tháng như ong, mỗi lần chỉ để lại chút kỷ niệm ngọt ngào.
Từ đó, sức sáng tạo được mở
tung ra.
Măi đến khi ngoài 40 tuổi, tôi mới nhận
ra rằng thời giờ, ngày tháng đến nhanh đến mức không thể diễn
tả hay so sánh được.
Thỉnh thoảng nhớ lại thời thơ ấu khi viết “thời giờ như tên bay, ngày tháng như thoi đưa,” bản
thân tôi cũng vui vẻ mỉm
cười.
Thời giờ như tên bay, mà là tên lửa
(hỏa tiễn
– rocket/missile); ngày tháng
như thoi đưa, mà là con thoi (tàu) vũ trụ. Thời giờ vẫn như tên bay, từng mũi tên bay xuyên thấu trái tim. Ngày tháng vẫn như thoi đưa, từng con thoi đưa giọt máu rỉ.
“Lịch, lịch,
treo trên tường, một
ngày xé đi một tờ, làm tôi lo lắng.”
Nhớ lại
một bài học ở tiểu
học, bây giờ không c̣n lịch để xé nữa, trong ḷng tôi thực sự
lo lắng.
Hàn Quốc
Trung 韓國忠
二零二五年六月二十五日於美國,加利福尼亞州,洛杉磯
|