NGÀY CỦA MẸ

 

 

 

 

 

 

 

 

“Ngày Cuả Mẹ” (Mother’s Day) -- đây cũng là phong tục tập quán cuả người phương Tây mà nhiều quốc gia bị ảnh hưởng trong đó có người Á Đông cuả ḿnh. Ngày này là để tôn vinh sự chịu đựng bao vất vả nhọc nhằn, đắng cay cuả mẹ.

 

Nói đến t́nh mẫu tử th́ không ai có thể thay thế được mẹ. Mẹ là người rộng lượng bao dung, chăm lo cho gia đ́nh từng chút một và nhất là những đưá con thân yêu. Bao nhiêu t́nh thương mẹ dành hết cho đàn con thân yêu, nhiều đêm không ngủ chỉ v́ con thơ bị sổ mũi hay bị bệnh là bao đêm mẹ thức trắng cùng con.

 

T́nh thương cuả mẹ vô bờ đến là thế, nhưng khi đàn con thơ khôn lớn th́ lại hững hờ với ngướ mẹ cuả ḿnh. Rồi đi t́m một thứ vô h́nh để đền đáp như đi lễ phật, cúng chuà… th́ tại sao ở ngay chính ngôi nhà cuả ḿnh đang hiện hữu một vị Phật sống mà ta đáng tôn thờ biết bao th́ ta không báo hiếu. Nói đến báo hiếu th́ mỗi người chúng ta đều phải biết bổn phận làm con cuả ḿnh; nhưng sự báo hiếu theo sự cảm nhận cuả mỗi người cho nên không ai giống ai mà cũng không một quy luật nào đặt ra được.

 

Hiếu thảo là một bổn phận cứ không phải là một sự báo đền. Chẳng bao giờ chúng ta đền đáp được công  lao sinh thành dưỡng dục cuả cha mẹ. Nên hiếu thảo chẳng thể nào được đáng giá bằng hiện vật hay hiện kim. Không bao giờ có sự ṣng phẳng đền trả đối với cha mẹ v́ nước mắt bao giờ cũng chảy xuống. Sự quan tâm chăm sóc đến cha mẹ già, sớm thăm tối viếng là một phần cuả việc biểu tỏ ḷng hiếu thảo. Chứ không phải mỗi năm đến “Ngày Cuả Mẹ”, chúng ta mua một món quà đắt tiền mang tặng mẹ và coi như đă xong bổn phận cuả ḿnh.  Cha mẹ không cần những thứ đó mà đấng sinh thành cần sự quan tâm chăm sóc cuả con cái đối với ḿnh ra sao? Lúc này th́ chúng ta lại phải có bổn phận là lo lắng, quan tâm đến Người đó mới là thứ cha mẹ cần. V́ lúc nhỏ cha mẹ lo lắng, đùm bọc chúng ta th́ khi về già th́ cái tuổi này lại quay lại thời thơ ấu cần chúng ta bên cạnh.

 

Thời buổi đưa thoi này cuốn hút chúng ta lao vào t́m kiếm cuả cải vật chất mà quên đi cái đaọ nghiă làm con. Vậy th́ mỗi người trong chúng ta hăy nên thức tỉnh mà lo lắng quan tâm, chăm sóc đấng sinh thành lúc bóng đă xế chiều đừng để mọi cái muộn màng th́ mới thức tỉnh th́ đă trễ rồi. Lúc đó ta mới biết lo lắng quan tâm th́ đâu có Người bên cạnh nưă, đó là một nỗi niềm luôn cắn rứt ta từng giờ, từng phút.

 

 

VẬY MỖI NGƯỜI HĂY TỰ THỂ HIỆN L̉NG HIẾU THẢO CUẢ M̀NH ĐỐI VỚI ĐẤNG SINH THÀNH CUẢ M̀NH NHÉ.

 

 

Kiwi Nguyen, Ph. D.

California, U.S.A., 2011 Mother’s Day

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

*** 投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

啓明网站 | Copyright © 2011  KHAIMINH.ORG | Website Disclaimer