|
Em vẫn thế - vẫn cao tường kín cổng,
Tiểu thư ơi! tóc xõa sáng hiên chiều.
Ta khật khù như thuở mới vào yêu,
Ngày mấy bận lại qua ngoài…cửa đóng!
Em có thể ghét ta - thằng hư hỏng,
Cứ lông nhông ngoắt mỏi một đời tình.
Gặp nhau rồi - lại cúi mặt làm thinh,
Em đâu biết lòng ta đang bão loạn.
Em có thể mắng ta - quân liều mạng!
Cổng đóng then cài vẫn cứ lại qua.
Em dấu yêu lòng ta rất thật thà,
Em chớp mắt - ta sẵn sàng phụng hiến.
Tiểu thư ơi! phải em là hoa biển?
Mà sóng xô ta lăn lóc Dã Tràng.
Hoa biển cũng buồn dõi bước lang thang,
Sao ta cứ dại khờ thành ngọng nghịu.
Mãi đến một ngày tiểu thư chợt hiểu,
Gã thất tình đã kiệt sức mòn hơi.
Cổng nhà em đà bỏ ngõ… gọi mời,
Nhưng tia điện đã nhuộm vàng ngõ vắng…!
Nguyễn
Miên Thượng 阮绵上
Hội An, Việt Nam, 4.2010
|