|
Dù mưa gió lễ t́nh nhân cũng
đến,
Đổ từng cơn nghe như tiếng ai về.
Hạt trải dài kéo mỗi
bước lê thê,
Khiến nỗi nhớ lại bâng quơ trổi dậy.
Lấy bút mực
trải ḷng lên trang giấy,
Những sầu thương nỗi nhớ lại dâng trào.
Ghi thật đầy gởi đến tận trời cao,
Từng kỷ niệm ngày bên nhau thủa
trước.
Rồi mơ mộng ḿnh cùng nhau chung
bước,
Một kiếp người cho đến
lúc tàn hơi.
Nhưng nào ai
tính nổi được chuyện
đời,
Theo vận nước
t́nh chia đôi lối rẽ.
Đêm thức trắng nghe tiếng ḷng khe khẻ,
Không đủ tiền mua kẹo sô cô la.
Gởi vần thơ tâm sự để gọi là,
Chút vị ngọt cho người
xưa đón lễ.
Cao Nguyên Bách 高原柏
Bắc California, U.S.A., Valentine’s
2025
|