|
( Chuyển Ngữ )
CÂU CHUYỆN CƯỠI LỪA
Ngày xửa ngày
xưa, có hai cha con sang thị trấn lân cận, bán hết mía. V́ đứng cả
ngày mệt mỏi nên hai cha con cùng nhau cưỡi lừa
về nhà. Người cha tâm trạng vui vẻ, tṛ chuyện,
cười đùa, nhưng trên đường đi
nghe thấy người qua đường chỉ trỏ
và nói:
"Đôi trẻ
già này thật thiếu lương tâm, không sợ
cưỡi nặng quá chết con lừa đáng
thương kia sao?"
Người con
trai hiếu thảo, nghe lời chỉ trích ấy, cảm
thấy có lư nên nhanh chóng nhảy xuống lưng lừa,
để cha cưỡi một ḿnh. Đi, đi, và tiếp
tục đi, bất ngờ lại nghe thấy những
người nông dân đang canh tác ngoài đồng chỉ
tay và nói:
“Lăo già đó thật
là quá đáng, một ḿnh cưỡi lừa thoải
mái như vậy mà nhẫn tâm để con vất vả
đuổi theo lừa?”
Người cha
suy nghĩ và cảm thấy có chút khó chịu. Nóng ḷng
thương con, ông vội vă nhảy xuống lưng lừa.
Bằng đủ mọi cách ông đă thuyết phục
được và nhường lừa cho người
con cưỡi, ông cũng từng bước đuổi
kịp theo lừa. Đang khi ông thở hổn hển,
một người qua đường trông thấy và
thốt lên:
“Làm sao có thể có một đứa con bất hiếu,
một ḿnh cưỡi lừa, bất chấp để cha ḿnh vất vả?”
Chàng trai lập
tức đỏ mặt nhảy xuống lưng lừa,
cùng cha già dắt lừa chậm răi mà đi. Một lát
sau, khi sắp đến cổng làng, đám dân làng
đang ngồi xổm tṛ chuyện nh́n thấy họ,
cười rộ lên và nói:
“Trên đời
này làm sao lại có kẻ ngu ngốc như vậy,
không cưỡi lừa mà thả lừa đi bộ về
nhà?”
Bạn đọc
thân mến, giả sử bạn là một trong hai cha
con đó, bạn sẽ xử lư t́nh huống gặp phải
khi cưỡi lừa như thế nào? Trong cuộc sống
sẽ luôn có một số vấn đề, thế
này thế nọ cả hai đầu đều nan giải,
và con người hiện đại không c̣n biết
cưỡi lừa nữa, nhưng cũng sẽ có những
rắc rối khi tổ chức những tiệc vui
như đám cưới, sinh nhật mừng thọ.
Phần khó nhất
là quyết định mời ai? Bởi v́ nếu những
người không được bạn gửi thiệp
mời, khi họ hay chuyện, họ thường sẽ
tức giận, cho rằng bạn chưa đối xử
đủ t́nh nghĩa bạn bè, và xem thường họ, đâm ra có thể xúc phạm
(những) người này. C̣n những người
được mời, khi nhận được thiệp
cưới, họ sẽ khó tránh khỏi nghĩ rằng
hôm nay ḿnh thực sự đă nhận được
“quả bom đỏ” sao?
Trong cuộc sống
hằng ngày, khi gặp phải những t́nh huống
như vậy, chúng ta nên giải quyết những phiền
toái ấy như thế nào?
Bố tôi lúc
sinh thời từng nói với anh em chúng tôi rằng “cái
lưỡi không xương!” Điều khó đề
pḥng nhất là lời nói của con người, và lời
nói th́ đáng sợ có phải v́ “lưỡi không
xương” chăng? Con người có cái lưỡi
mềm mại và linh hoạt, khi nói th́ nói nước
chảy không ngừng, đoạn đầu có thể
không ăn khớp ǵ với khúc cuối. Nhất là khi
phê phán việc của người khác, họ càng
ăn nói thả dàng, hoàn
toàn quên mất lời xưa đă dạy “Họa từ
miệng mà ra.” Con người vội nói, chỉ quan
tâm nói cho sướng trước đă, c̣n những lời
nói đó có làm tổn thương những người
xung quanh hay không th́ lại ít quan tâm.
Với người
giỏi hùng biện giống như những nhà chiến
lược thượng thặng kiểu “tung hoành gia”
hay những bậc quân sư kiểu “sư gia Thiệu
Hưng” nổi tiếng
thời xưa, một lời nói của họ có thể
làm cho một quốc gia hưng thịnh, hoặc dĩ
nhiên cũng có thể hủy diệt cả đất
nước. Loại học giả tài năng này là những
người có tư duy nhanh nhạy, đọc nhiều
thơ sách, kiến thức sâu rộng, tức
là những
người văn chương
chữ nghĩa đầy bụng.
Nhiều người
trong số này có thể trở thành nhà vận động
hành lang (lobbyist) cho đất nước,
giống như những nhân viên ngoại giao, những
ông những bà lănh sự ở các sứ quán đóng ở
nước ngoài ngày nay… Những người cấp
độ thấp hơn có thể tham gia hành nghề
tranh tụng (nay được gọi là luật
sư hoặc trạng sư) hay giúp người trong
việc kiện cáo. Những người ở cấp
độ thấp hơn nữa sẽ trở thành những
cô Ba, bà Sáu nói chạy đầu này lang đầu nọ
nói nhảm; nếu đàn ông thích đưa ra những
nhận xét thiếu trách nhiệm, nói năng bừa băi
th́ chắc chắn là kẻ “tiểu nhân” hứa bảo
đảm đồ giả sẽ hoán đổi.
Chúng ta duy chỉ
có tránh xa những kẻ tiểu nhân và gần gũi với những bậc
quân tử, th́ không phải lo lắng về những thị
phi về người này người nọ. Sống một
cuộc sống có hương vị bắt đầu
từ việc tu dưỡng bản thân, như câu ngạn
ngữ: “Đi thẳng, đứng thẳng, không làm
điều ǵ trái lương tâm trong đời, nửa
đêm có ai đó gơ cửa cũng chẳng giật ḿnh
lo sợ.” Khi đó bạn không phải lo lắng về
những lời nhận xét của người khác sau
lưng ḿnh. Mỗi ngày bạn sẽ có một cuộc
sống thoải mái, dễ chịu.
Trở lại
câu chuyện cưỡi lừa phía trên, việc hai cha
con cùng cưỡi lừa hoặc dẫn lừa bách bộ
đều không phải là cách tốt nhất. Nếu
hai cha con cùng cưỡi lừa th́ việc đối
xử với lừa sẽ quá khắc nghiệt và tàn
nhẫn. C̣n nếu không cưỡi th́ sẽ không “tận
dụng tối đa vật đang có”. Thực ra, hai
cha con nên thay nhau cưỡi lừa. Trong quá tŕnh cưỡi
lừa ấy, cho dù có nghe được những lời
nhận xét, chỉ trích trên, chỉ cần bạn cảm
thấy thoải mái và lương tâm trong sáng th́ đừng
quan tâm lắm. Tất nhiên, nếu người cha già
và ốm yếu, người con nên để người
cha cưỡi suốt quăng đường một
ḿnh; nếu người con c̣n trẻ khỏe mạnh
và hiếu thảo th́ việc con để cha cưỡi
một ḿnh là điều đương nhiên.
Đối với
việc gửi thiệp mời đám cưới,
đương sự nên đưa ra quyết định
dựa trên mức độ thâm giao của t́nh bạn,
và khoảng cách quan hệ giữa họ. Thật ra, bạn
không cần phải để tâm về phản ứng
này nọ của đối phương sau khi họ
nhận được thiệp mời. Chúng ta không nên
tùy tiện mời những người bạn mà ḿnh
có mối quan hệ hời hợt,
kẻo tự chuốc lấy rắc rối.
Điều quan
trọng nhất trong cuộc sống là t́m sự b́nh
yên trong tâm hồn, khi có b́nh yên trong tâm hồn th́ mọi
chuyện sẽ đâu ra đó. Như người
đời nói, hành vi hợp lư th́ đâu cũng ổn;
những lời nói lảm nhảm, tầm phào như
làn gió thoáng qua chẳng để lại dấu tích ǵ
cả!
Tuyết Sơn
Tùng
雪山松
二零二五年 二月十日於美國,加利福尼亞州,洛杉磯
|