MỸ QUỐC DU   (KỲ 9)  -–  LÁNG GIỀNG

 

Long Trạch, Tài Lợi, Kỳ Xương, Vĩnh Hiệp

 

 

请阅读王永协作品 *  Xin mời đọc một số tác phẩm cuả Vương vĩnh Hiệp. 

 

 

28/12/2005 Las Vegas - 29/12/2005 Los Angeles - 30/12/2005 Long Beach

 

 

Trên đường bay đi L.A.  máy bay đáp xuống sân bay Salt Lake City để chuyển máy bay khác.  Có một công ty Hoa Kỳ đang cung cấp hàng cho công ty chúng tôi có trụ sở ở Salt Lake City.  Tiếc là không có thời gian để ghé thăm họ.  Từ trên máy bay nh́n xuống hồ nước mặn nổi tiếng của Hợp chủng Quốc một màu đỏ âu.

 

Đến sân bay L.A. lúc 12:30 trưa.   Trong khi chờ lấy hành lư th́ Tô Kỳ Xương và Long Trạch đến.  Kỳ Xương và Long Trạch đều là bạn học với tôi từ lớp Mẫu giáo ở Trường Khải Minh.  Kỳ Xương vẫn cá tánh như xưa, cười nói huyên thuyên, c̣n Long Trạch trầm tỉnh hơn.   Cả hai qua Mỹ trong thập niên 80 của thế kỷ trước.  Nh́n hai người bạn thân tôi chợt nhận ra chúng tôi đă già cả rồi, có thể khi xưa gặp nhau quen nh́n nét vẻ hồn nhiên của tuổi thơ ấu.  Nay sau bao năm lăn lộn , bôn ba cho sự nghiệp và gia đ́nh, nh́n lại tuổi thanh niên không biết đă vụt đi khi nào.  Cả ba nh́n nhau phá ra cười ha hả và vỗ vai kéo nhau ra băi đậu xe.

 

Ghé vô thành phố L.A. ăn tô ḿ và tạt qua nhà Kỳ Xương lấy vài món lặt vặt, chúng tôi lên đường đi Las Vegas tiếp.  Chuyến đi có vẻ gấp rút v́ chúng tôi muốn trở về L.A. trước ngàyTết.  Trên đường đi chúng tôi say sưa kể chuyện về thuở thơ ấu, thời “ma quỷ”của tuổi học tṛ.  Tôi nhớ như in có một lần khoảng năm 1980, tôi và Kỳ Xương rủ nhau đi Băi Tiên ( ở khu Ba làng ) chơi.  Cả hai chỉ đủ tiền mua một ổ bánh ḿ không để ăn sáng và ăn trưa.  Đèo nhau đi bằng xe đạp, đến nơi nắng gay gắt khiến cả hai mệt nhoài, lóng ngóng tay chân thế nào mà ổ bánh ḿ duy nhất cho cả hai ăn cả ngày bị rơi xuống biển.  Kỳ Xương nhảy xuống biển vớt lên th́ ổ bánh ḿ đă mềm nhủng.  Những trận cười sặc sụa từ câu chuyện do Kỳ Xương kể, những câu chuyện gợi lại kỷ niệm ngọt ngào khiến cho thời gian chạy xe không cảm thấy quá lâu.

 

Đến Las Vegas đă hơn 7h tối.  Chúng tôi hẹn Phan Tài Lợi gặp nhau ăn cơm ở nhà hàng Kim Long.  Tài Lợi là con trai tiệm chụp h́nh Tín Mỹ ở đường Độc Lập.  Chúng tôi học chung từ lớp 4 ở trường Khải Minh.  Hơn 26 năm không gặp nhưng tôi chắc rằng nếu gặp nhau t́nh cờ ở ngoài đường, tôi vẫn nhận ra Tài Lợi.  Anh chàng vẫn không có thay đổi ǵ nhiều.  Tối hôm đó chúng tôi đi Casino chơi đến gần 1h sáng mới về nhà Tài Lợi ngủ.

 

Từ một sa mạc hoang vu , qua bàn tay và khối óc con người đă biến Las Vegas trở thành một thành phố tuyệt đẹp, phồn thịnh.  Gần như ở đâu cũng nh́n thấy ṣng bài, khách sạn và điểm vui chơi giải trí.  Nhiều công tŕnh kiến trúc kỳ vĩ, lạ  mắt mô phỏng các thành phố nổi tiếng trên thế giới thu hút rất nhiều du khách đứng ngắm nh́n ngẩn ngơ.  Tôi rất tiếc là phải quay về lại L.A., tự nhủ lần sau sẽ sắp xếp ở lại Las Vegas chơi lâu hơn để viếng thăm hết tất cả cảnh đẹp của Las Vegas.

 

Về đến nhà  Ngụy Chí Phát ở Wesminter đă là 4h chiều.  Chí Phát cũng là bạn học cùng lớp với tôi, Kỳ Xương, và Long Trạch.  Tôi vẫn c̣n nhớ lúc đi học nhờ có Chí Phát cho tôi mượn bộ Tam Quốc Chí đọc, nếu không với thời buổi khó khăn lúc đó cuả tôi, tôi sẽ không bao giờ có dịp đọc được bộ sách nổi tiếng này.  Tối hôm đó Chí Phát mời chúng tôi ăn cơm ở Nhà Hàng Như Ư; một điều thú vị là hôm đó có Ca sĩ Tuấn Vũ hát trên sân khấu của nhà hàng. 

 

Orange County đúng là mệnh danh Little Saigon.  Sáng hôm sau Chí Phát đưa đi uống café.   Vừa vô quán là gặp ngay người Việt, thậm chí gặp ngay người Nha Trang khi xưa ở gần nhà tôi!  Vô Siêu Thị Phước Lộc Thọ cảm giác ở Việt Nam càng tăng hơn nữa, nhưng Siêu thị Phước Lộc Thọ có lẻ xây dựng đă lâu nên không c̣n vẻ mới mẻ và sang trọng (chỉ viết thật ḷng).  Toàn bộ hàng hoá, thực phẩm hầu như chỉ phục vụ người Việt và chỉ có người Việt kinh doanh ở đây.  Đi dạo một ṿng chúng tôi lại gặp người quen và lại là người Nha Trang bán hàng trong Siêu thị.

 

Chiều hôm đó chúng tôi đến nhà Cô của Ngọc Mỹ tại thành phố Long Beach tạm trú.  Tối đến anh Tưởng Tài Lực đến chở lại nhà anh Huỳnh Thế Cường tṛ chuyện.  Đến nơi đă thấy Thầy Hàn Quốc B́nh, anh Vân Đại Châu, anh Diệp Bảo Giai, anh Thái Kế Lập.  Một lúc sau anh Hàn Quốc Trung, em trai cuả Thầy B́nh, mới đến.  C̣n anh Vương Tuy Thâm th́ bị bận việc nên không đến được.

 

Từ năm 1963 gia đ́nh tôi từ Chợ Lớn dọn ra Nha Trang ở.   Nhà tôi nằm trong một con hẻm nhỏ ở đường Quốc Lộ 1 gần bến xe Ninh Hoà.  Trong khu xóm đó đă để lại cho tôi rất nhiều kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu.  Nhà của gia đ́nh Thầy Hàn Quốc B́nh đối diện nhà tôi.  Tôi chỉ nhớ Thầy khi dạy tôi môn bàn tính, và h́nh như Thầy ít khi ở nhà trong hẻm đó.  Từ nhỏ tôi có chơi với anh Hàn Quốc Bửu – em út của Thầy B́nh.  ( thực chất là anh Bửu chơi thân với các anh tôi v́ tuổi tôi chênh lệch với các anh khá nhiều ).

 

Tháng 5 năm 2005 khi tôi liên lạc được với anh Hàn Quốc Trung, trong lúc t́nh cờ nhắc đến chỗ ở cũ hai anh em mới phát hiện ra là hàng xóm láng giềng với nhau suốt mười mấy năm!  Thế giới thật kỳ diệu, mặc dù anh Trung lớn tuổi hơn tôi nhiều và khi trước chỉ chơi với 2 người cậu của tôi.  Nhưng anh nhắc lại những kỷ niệm xưa khiến tôi bồi hồi xúc động:  anh hay qua nhà tôi chơi và nghe nhạc của các ca sĩ Huỳnh Thanh Nguyên, Thanh Sơn…

***

 

* * *

越南情歌  ***  Nắng Chiều (Lời Hoa)

Ca sĩ Huỳnh Thanh Nguyên  黄清元

 

Lúc đó nhà tôi là nơi tụ hội của những người thích nghe nhạc và đọc truyện:  luôn có những đĩa nhạc mới thịnh hành của các ca sĩ Đài Loan và Hongkong và những bộ truyện mới nhất từ các nguồn cộng đồng người Phước Kiến ở đường Quốc lộ 1 và từ Chợ Lớn sưu tập về.

 

Hôm đó gần 1h sáng tôi mới về Long Beach.  Ở nhà anh Cường chúng tôi bàn luận về vấn đề mở trường và dạy học tiếng Hoa cho con em Nha Trang.  Việc có được miếng đất đủ rộng ở trung tâm thành phố để  xây trường là một vấn đề lớn.  Tôi thầm biết ơn và xúc động đối với tấm ḷng nhiệt t́nh và t́nh cảm của các anh đối với việc phát huy và duy tŕ ngôn ngữ Trung Hoa.  Dù trước mắt chúng ta có nhiều việc chưa thể làm ngay được , nhưng với tinh thần và ư chí kiên định của mọi người, tôi tin rằng mục tiêu và chí hướng chung của mọi người sẽ có ngày được thoả nguyện.

 

 

Vương Vĩnh Hiệp  王永協  <photo>

Nha Trang, Việt Nam, Tháng 12, 2006

 

 

 

CẢM TÁC

 

Coming soon…

 

 

ởng Tài Lực, Thầy Hàn Quốc B́nh, Vương Vĩnh Hiệp, Huỳnh Thế Cường

 

Thái Kế Lập, Diệp Bảo Giai (Di), Vân Đại Châu, Tưởng Tài Lực

 

Chụp ở Casino

 

Chụp ở đường phố Las Vegas

 

 

 

Hàn Quốc Trung

 

 

 

 

 

 

***  投稿電子郵件請寄 ***

Bài vở, h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

 

 

 

Copyright © 2005, 2006 KHAIMINH.ORG   |   Website Disclaimer