CHUYỆN MA

 

 

 

 

 

请阅读吳文赖老師佳作 * Xin mời đọc một số tc phẩm cuả Gio Sư Ng Văn Lại.

 

 

CHUYỆN THỨ HAI: MA CỌP



Ti rất ngại kể lại chuyện nầy v thật tnh ti khng sao xc định được con vật m ti thấy tận mắt đm hm đ l cọp ma hay cọp thật nn đnh phải dựa vo sự xc định nầy của một người khc.  l anh N, một sĩ quan Cng An "ở trn" về tăng cường cho x.

Thời chống Php, mười su thn của x ti đều nằm su trong vng địch nn cơ quan x phải đng nhờ ở một x miền rừng.  Mỗi khi xuống địa bn, chng ti phải mất ba giờ đi bộ.

Nhm chng ti hm ấy c ba người l anh Q, C, v ti.  Tuổi anh Q nhỉnh hơn tổng số tuổi của C v ti, v vậy trong việc tuần giữ nội qui, chng ti cứ việc răm rắp nghe anh l ổn, khng thấy bực mnh như đi với vi anh khc, tuổi chỉ đng vai anh nhưng sai bảo th ton dng giọng... bc Cả, bc Hai.

Ba chng ti đến cửa rừng kh sớm nn phải chờ đến choạng vạng mới được php rời rừng ra đồng, lần xuống thn xm.

Anh Q tm một vị tr thch hợp cho việc giảm tải ruột gi (!)

Ti v C đi loanh quanh chợt thấy hai ch chồn nhỏ đang n đa hơi th bạo.  Chng ti vớ ngay hai cnh tre lm roi rượt theo st nt.  Chỉ cần qut trng vo chn l chng ti c mn "hay" để tạm qun rau muối.  Hai con vật vừa mới vui đa si nổi, chợt nghe tiếng vun vt, veo vo quanh mnh, cong lưng chạy trối chết.  Anh Q. vươn cổ khỏi lm cy dại, hốt hoảng ko quần ln bỏ chạy, mặt nhăn nh thảm hại, qut khẽ chng ti:

- Cọp con đ!  Chạy mau!  Chắc mẹ chng ngủ cạnh đu đy thi!

C v ti bm lẹ theo anh Q.  Anh chạy chậm r nhưng chng ti đnh phải đảm nhiệm đi đoạn hậu bất đắc dĩ, thỉnh thoảng ti quay người chạy li mươi bước để tiện quan st động tĩnh ở pha sau.  ược gần nửa cy số, anh Q hổn hển bảo:

- Hai đứa đi trước.  Chờ tau chỗ lm tre mọi bận.

Chng ti thở pho nhẹ nhm, rảo bước vượt ln.  i sau anh Q vo lc ấy, quả chả thoải mi cho lắm.  Khoảng nửa giờ sau ba người chng ti mới lần lượt ra đồng cch qung nhau kh xa theo đng qui định.

Chng ti đến nơi tập kết th đ gần 21 giờ.  C nằm vật ra vạt cỏ, hơi thở yếu hẳn.  Trận sốt rt đ tha mạng cho C từ hm đầu thng nhưng xem ra vẫn cn đeo đẳng quấy rầy mi đến nay.

Lc đ hơi lại sức, anh ta cất giọng đứt qung:

- Giờ ny... ai... đi liền... về trển... th... th... mới l... giỏ... ỏi...!

Ci tiếng "giỏi" m C nhắc một cch kh nhọc đm ấy thật rất đỗi lạ lng!  N khiu khch thi hiếu thắng qu trẻ con cn st lại trong ti nhưng cũng mở ra hay ni đng hơn l đ nạp vo tm hồn ti một lượng hoi niệm qu hiếm lm chất bổ dưỡng cho tuổi gi của mỗi con người.  Ti rướm giọng:

- Qu bu g!  Mnh cn đủ sức ln tận Huyện như chơi!

Ln tận Huyện tức l phải đi một ngy đường rừng nguyn sinh, những cy c đường knh cỡ một mt bị coi l hng chu chắt.

ang thở chưa lại hơi m nghe ti tỏ giọng khinh thị kiểu ấy, C tức bực tối đa, điều ấy ti hon ton khng ngờ.  Mi ngy nay, bổ sung vốn sống ngt nửa thế kỷ ti mới nhận ra chn l:  So với ba c em gi của anh, ti chỉ ngang tuổi với c nhỏ nhất, ti pht biểu như vậy l xc phạm, l v lễ kh dung.  Anh gằn giọng:

- Thiệt khng?

- Thiệt!

- Dm khng?

- Dm!

- ổi cn kịp đ!

- Khỏi!

C. lại chỗ anh Q. thầm th g đ một lc.  Anh hỏi:

- Mi đau bụng hả L..?

Ti hiểu ngay:

- Dạ!

- Cn sức trở về cơ quan khng?

- Chắc cn ạ!

- Vậy th về đi!  i thủng thẳng thi!

Thực lng anh Q cũng chỉ mong c thế.  Sắp phải len lỏi qua hai đồn bt, chỉ cần một tiếng hắt hơi trong đm khuya l hỏa chu phụt ln đầy trời, một ch cn cũng kh hng thot thn, ni chi l một tn tiểu tư sản non choẹt lại lộc ngộc như ti?

Thế l một tay cầm đn pin, một tay cầm lựu đạn, ti lơn tơn một mnh đi ngược lối cũ.  Hai mn vật dụng ấy củng cố lng tự tin trong ti đ đnh, chng cn gip ti cất bước thoải mi nữa.

Khi nhận ra mấy ch đom đm lập le ở cửa rừng, sut nữa ti đ choảng lựu đạn vo đầu mnh.  Ti vốn c thi quen từ thời Tiểu học l cứ mỗi khi nhận ra mnh ngu ngốc, tay tri ti tự động cốc một c ln đầu thật nhanh.  Lần nầy quả lựu đạn đ kịp giữ tay ti lại.  Khng hiểu sao ti lại c thể ngu đến cỡ ấy!  Khi tỏ cho C biết mnh chẳng ngn g đi bộ ba giờ đồng hồ m tuyệt nhin chả hề nghĩ g đến đường rừng, trời tối, th dữ tung honh, vv... v vv...

Sao ti dại đến thế được nhỉ!  R thật l "khn đu đến trẻ, khỏe đu đến gi?" Ti xốc nổi qu thể.  Bực mnh, ti choảng đn pin ln đầu.  Hnh như đm khuya lm cho c đnh đau hơn.

Lời cảnh bo của anh Q quay lại tr ti.  Chao i!  Tnh mẹ con l thứ tnh rất ư thing ling cho mọi loi, thế nhưng tnh ấy biểu hiện nơi loi cọp th khiếp qu đi mất!  Cọp sẽ nhai rm rốp chiếc sọ của ti rồi tru mến nhường "t xp bo bổ" bn trong cho cc đứa con b bỏng chết hụt của hắn ư?  Chn ti như đeo ch, ti phải ngồi tựa bờ đất để lấy sức lại đ.  Ti lắng tai tối đa nghe ngng động tĩnh của rừng.  Chỉ trong một pht, tai ti cũng thu gom cả t tiếng động khc nhau, trong đ c hơn phn nửa gợi ln sợ hi.  Thế nhưng gợi sợ hi nhiều hơn cả lại chnh l những giy pht khng c tiếng động no.  Những dấu lặng của bản nhạc rừng đm thật l phong ph chất lượng, gợi cảm một cch chết tiệt!

Ti tự củng cố lng can đảm v sắp phải gặp lại đoạn cũ, nơi anh Q. xch quần... phi nước đại, cn C. v ti th khng cn hồn va để cười.

Hai ch cọp nhc nọ mu lng hy cn xm xịt, chưa ngả mu vằn vệt g, tức l hy cn b mẹ.  Nghe ni lưỡi cọp l loại giấy nhm tuyệt hảo, chỉ cần liếm sơ qua đầu con mồi l xương sọ by ra trắng hếu.  V vậy, cọp tuy đẻ cả lứa nhưng may lắm chỉ sống st một con, số cn lại thường mất mạng do mẹ tt chết khi kẻ b lẫn kẻ cho b cng... pht huy th tnh.  Vậy th cọp mẹ ở đấy lo kiếm mồi cho con trễ nhất cũng phải xong việc trước hng giờ.  Lại phải chịu đi cả ngy cọng với cuộc rượt mồi hao sức, hẵn mẹ con chng đ chn cật lực đến... ểnh rốn, rồi lăn ra ngủ say si bọt mp!  Như vậy, ti khng cn quyền sợ bừa bi.

Nghỉ đ đủ khỏe, ti đứng ln kiểm tra thật kỹ đn pin rồi đi tiếp.

Nhch dần qua chiếc cầu khỉ, ti thở pho nhẹ nhm.  Ba mẹ con nh cọp đ bị ti bỏ lại pha sau.  Qung đường cn lại đi men theo bờ sng Dao Tr.

Bỗng dưng một đống đen l l chắn lối cch ti chừng mươi mt.  Ti bấm pin, nhận ra hai đốm th lố, đỏ lừ - dấu hiệu đặc trưng của mắt loi cọp - Ti bnh tĩnh nh pin rồi dừng ngay để cọp bị chi.  Sau ba lần như thế, ti chợt nghe một tiếng "roo!"  cọp phng sang bn tri lối đi.

Pha ấy l một bi bồi kh di của sng Dao Tr trồng ton bắp, bi thấp hơn lối đi đến mức nếu trồng tre cũng chưa chắc thấy được ngọn.  Như vậy cọp khng cch g phng ln đến mặt đường cho nổi!

Ti đang đắc như thế th bỗng thấy cch đấy chừng mười lăm mt đ c sẵn một đống đen l l nữa!  Ti lại dng cch cũ, cọp ta phng qua pha phải con đường m ru.  Ti dừng lại vừa nghe ngng vừa suy nghĩ "Bờ đất cao đến thế, cọp lại khng biết tro như mo th ln lm sao được?  Phng lm sao tới?  Xưa nay đ nghe ai kể cọp phng tới ngọn tre đu?  Hay đy chỉ l... đồng bọn?"

Thời gian dừng lại của ti kh lu, c lẽ cọp bỏ đi, cho d c chậm ri, va quệt g th cũng vượt hơn cy số, về hang ngủ ngon rồi l khc.  Ti vừa tiến tới vừa nh đn pin vo mấy cụm cy dại, nơi cọp phng vo lc ny, vẫn chẳng nghe chẳng thấy động tĩnh g.  Ti bắt đầu đi li khi qua nơi ấy.

Ti lọt vo lối đi c tnh cch cng sự.  Pha ven sng l một hng duối cổ thụ to cỡ vng m, pha bn nầy l một lũy tre rừng tồn tại hng thế kỷ.  Như thế, cọp sẽ khng ti diễn ci tr ngồi l l lm ti tốn pin nữa.

Thnh lnh ti nghe c tiếng ro ro pha bn kia hng tre rừng.  Loại tre ny đ trở thnh v chủ từ lu v vậy ngay đến loi rắn cũng kh b qua m khng bị trầy xước.  Ni thế c nghĩa l ch cọp nọ đừng hng g chui lọt để giở lại tr cũ.  Tuy nhin tiếng ro ro bn kia hng tre vẫn đồng hnh với ti như bng theo hnh.  Ti đi th tiếng ấy theo, ti dừng lại th tiếng im bặt.  C lc ti thử dừng hẳn vi ba pht th thứ tiếng qui gở ấy cũng thi gan, chờ cho khi ti cất bước l d theo, nhất định khng đi trước theo đ, cũng khng bỏ cuộc.  Hắn chỉ thch... bnh đẳng.

Ai đ đọc Tam Quốc diễn nghĩa cũng phải sặc cười cho nhn vật To Tho khi y thua trận Xch Bch.  Dọc đường tho chạy về hẻm Hoa Dung, ton qun xơ xc ấy dnh kế Khổng Minh l "đnh cho mệt chứ khng cho chết".  Rồi cứ mỗi phen chạy trối chết hễ thấy đở mệt l y ba hoa ch nt Khổng Minh... non tay nghề!  Vừa tỏ vẻ ung dung ngạo mạn được phn nửa th phục binh đổ a ra, rượt chạy c cờ!

No ngờ chuyện To Tho lại "vấy" vo ti!  Ti đang lạc quan... khng để đu cho hết th bất gic lại thấy... đống l l nọ c mặt giữa đường, giữ cự li hệt cc lần trước!  Khổ nỗi l chiếc đn pin của ti lại giở quẻ đng vo lc nầy!  Luồng sng của đn nha hẳn đi nhưng hai đốm đỏ vẫn rất r.  Con vật khng to.  Trng c vẻ chỉ trội hơn ti chưa tới mươi k.  ọc sch, ti biết chỉ giống cọp Mn Chu v giống Bengale mới coi con người khng ra ci th g!  Cọp ở Việt Nam th hơn phn nửa l khng chủ động hại người trừ khi suy nhược mn vuốt rụng răng.

Ti nắm chặt quả lựu đạn.  Những người am hiểu tập tnh loi vật ny kể rằng tm được mồi, cọp bao giờ cũng dng mồi lm... đn ngồi chứ chưa ăn thịt ngay.  Nếu vậy, chắc ti kịp th giờ rt chốt lựu đạn để... chết chung!

Ti vừa nh đn vừa n qua bn ny bn kia sau mỗi c nh để đnh lạc hướng vồ.  Cch lm nầy khiến đn pin hết mờ v cọp mất tinh thần, phng qua hng duối cổ thụ.  nhiều lần tắm sng ở chặng nầy, ti nhớ rất r vị tr cọp phi xuống l một vũng lầy hoang, nhất định d l mềm mại như cọp chắc cũng phải ln tận nch!  Thế nhưng ngoi một tiếng "xa" khi cọp ta phi qua rặng duối cổ thụ, tai ti khng cn nhận thm m thanh g khc nữa.  Cũng c thể cn c tiếng b bm ở dưới kia nhưng do bờ sng cao qu tải, khng cn đủ độ nhạy, v cọp đa dai qu, ti khng cn tập trung tm tr nữa.

Ti li qua sng Dao Tr.  Ma lũ đi qua chưa lu nn c chỗ phải bơi.  y l lần đầu ti qua sng ny một mnh lại nhằm vo ban đm nn hơi chợn.  Ti "tho" ton bộ y phục tm chung với quả lựu đạn thnh một bọc, đn pin phải để ring phng gặp trăn l loại năm no cũng c một vi con bị lũ cuốn, đem từ nguồn về.

một giờ sng.  Biết trước l phải gồng mnh "chơi" nước lũ nhưng khng lường được n buốt đến thế.  Ln bờ xong, ti soi pin kiểm tra xem c ch đỉa no "qu giang" khng.  Chuyện ấy v cng hiếm nhưng vẫn xảy ra đi khi.  Hễ c xảy th cầm chắc l rắc rối cho "chỗ hiểm".  V chng rất tn trọng quyền "bnh đẳng giới" của loi người.  Giống sn, vắt, ve, vv.  cũng đều vậy v ti rất c kinh nghiệm về cc giống ấy, nhất l vắt v ve.

Tuy uể oải nhừ người nhưng ti buộc phải vận động tại chỗ để huy động thn nhiệt.  Ti chỉ phải đi bộ chừng nửa cy số l kết thc cuộc gian khổ nhưng nếu để người lạnh sẽ rất dễ bị trng gi độc, cn nếu chạy cho ấm người sẽ rất dễ kch thch th tnh của loi ăn thịt.

Nhận ra cơ quan x cn leo lt nh đn.  Ti vt hết sức khỏe cn lại, trt cho đi chn.  ến nơi th thấy cn ba người chưa ngủ.  Thấy ti ln một mnh, cả ba thất sắc, tưởng phải... truy điệu Q v C. (thật ra th hai vị ấy cn phải chờ gần nửa thế kỷ nữa mới tnh đến chuyện đ!)

Vừa uống tr sung, ti vừa thuật hết sự tnh, h hửng l được... cọp ch!

Anh N. cười cười:

- Ở đ m ch!  l cọp th ban đm hắn khng "ch" bất cứ thứ mồi g, kể cả ếch nhi.  Hắn cn vo tận nh người ta bắt g bắt ch nữa kia!  Mi gặp ma cọp đ!

Ti ci:

- R rng l cọp m!  Tui pin đn cả chục lần chớ t đu?

Anh hỏi dồn:

- Mi đứng gần, rứa c ngửi mi khen kht khng?  Thi thum thum khng?  Hắn c quật đui qua phải, qua tri khng?

Chỉ cần đp bừa tiếng "c!" l anh hết phương vặn vẹo, nhưng ti vốn tn trọng anh v khng quen tr b đạo.  Ti cố nhớ lại, thậm ch cn ht ht mũi để tm xem c mi g cn lưu ở đấy khng, nhưng quả thật chẳng hề c những hiện tượng anh kiểm tra.

ng l anh kh nghiệp vụ, chẳng cần đợi ti trả lời, anh xử l ngay:

- Khng c chớ g!  Con ma cọp đ, tau đ gặp một lần.

Rồi anh kể:

- Hm ấy, tau đi trước, thằng B đi sau.  Vừa ln đến đầu dốc b Ngn, tau bấm pin th thấy hắn l l ngồi đ từ bao giờ!  Tau nh pin hai c m hắn cứ trơ trơ, mắt khng thm cụp nữa.  Sẵn sng, tau nổi xung xỉa liền ba pht vo lỗ miệng đỏ lm của hắn th thnh lnh chẳng thấy chi nữa.  Mi khng tin, cứ hỏi thằng B.

Ti chợt nhớ truyện Thần Hổ của i ức Tuấn.  Hồi tiểu học, ti đọc lun mấy lần cuốn truyện huyền b ly kỳ ấy.  Thần thiếc ngon lnh chớ đu phải thứ ma c chớn!  Thế nhưng lời kể chắc nịch của anh N. lm ti tức nghẹt thở.  Thật l bố lo qu!  Ma th việc g ti phải... tụt tinh thần đến thế?  Ti sợ l sợ cọp kia m!  ng l đồ ma gian lận, dm giả mạo cọp để gạt ti?  Nếu gặp lại th ti sẵn sng cho hắn mấy cốp ln đầu.

Nhưng rủi ti cốp nhầm phải cọp thật, hắn c ci cọ g khng nhỉ?

 

Gio Sư Ng Văn Lại 吳文赖老师 <photo>

Thng 10, 2006, Việt Nam

 

 

 

 

 

*** 投稿電子郵件請寄 ***

Bi vở, hnh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trch KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

啓明网站  |  Copyright 2004 - Present  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer