KHAIMINH.ORG

 

CON TRU THỨ BA

 
 

 

 

請閱讀吳文赖老師佳作 * Xin mời đọc một số tc phẩm cuả Gio Sư Ng Văn Lại.

 

 

 

 

 

Theo ti , trong văn học nước ta tnh đến nay đ xuất hiện ba con tru.

 

Con tru thứ nhất của Trần Tiu, nh văn thuộc Tự Lực văn đon đồng thời l em ruột của nh văn lớn Khi Hưng (Trần Khnh Giư). Con tru ấy xuất hiện vo khoảng thập kỷ thứ tư của thế kỷ XX.

 

Con tru thứ hai của Nguyễn Văn Bổng (tức Trần Hiếu Minh) đưa tc giả đến bến vinh quang no nhiệt nhất trong đời cầm bt của mnh. Con tru ấy xuất hiện vo khoảng thập kỷ thứ năm của thế kỷ XX.

 

Cả hai con tru ấy, ti chỉ đọc một vi trch đoạn, đến nay chả cn nhớ g d chỉ l mang mng mơ hồ.

 

Con tru thứ ba khng dnh dng g hai con tru trước. Đối với ti, con tru thứ ba ny thật dễ nể về nhiều phương diện nhưng lại khng lm nn danh gi g cho tc giả của n. N xuất hiện vo đầu thế kỷ XXI, thuộc thin nin kỷ thứ ba. N tru hơn hẳn hai con kia v khng hề chứa đựng một nan mt hay một micrgam hư cấu no, cho d nhn loại ngy nay đang bước vo thời rất ư hồ hởi về cng nghệ nan v cn coi đ l quốc sch hng đầu của nhiều quốc gia nữa.

 

Bấy giờ l năm 1951, năm bản lề của thế kỷ XX. Cả gia đnh sống trong vng giặc chiếm, ring ti đang sống đơn thn ở Ngọc Bch (Tam Kỳ) nay l tỉnh Quảng Nam, v vừa học xong năm thứ hai bậc Trung học.

 

Cuộc khng chiến 2782 ngy chống Php (m ti gp phần h ho kim hưởng ứng với tư cch l Đon trưởng Nhi đồng cứu quốc của x mnh. Bấy giờ, ti đ long trọng đặt bt k tn mnh vo Quyết tm thư gởi cho Chnh phủ hồi đầu thng 12/1946). Cuộc khng chiến ấy đ cầm chn trnh độ học vấn của ti mi đến năm ln tuổi mười tm ti mới c cơ hội hon thnh cht tri thức cm ci ấy. Thế nhưng b lại, ti đ biết sớm lo toan, tự điều chỉnh ổn thỏa cho cuộc sống bản thn. Ti thẳng thắng nhận ra nền kinh tế của gia đnh lẫn của bản thn đang mấp m nguy ngập, nếu ti khng xoay xở được một khoản thu nhập no cho ra hồn th kh lng trang tri chuyện cơm o cho năm học tới.

 

Ti bn quyết định lm một chuyến bun tru đường di. Bun b tuy kiếm chc kh hơn nhưng loi ấy ngu xuẩn kh bảo, vả lại ti đ từng chăn tru một thời gian, đủ để tự tin l c kinh nghiệm chuyn mn.

 

Xoay xong vốn liếng một cch chật vật, ngt một tuần sau ti hăm hở vo cuộc cng hai người bạn đồng ch hướng nhưng thiếu kinh nghiệm hon ton.

 

Thế l mấy ch tru qu ma mộc mạc ở miền nguồn Tin Phước bị chng ti li theo xuống Tam Kỳ, giong ra Thăng Bnh, ngược ln Quế Sơn rồi xuống Duy Xuyn, vượt qua Đại lộc, về Ha Vang, Đ Nẵng tiu thụ. Như thế c nghĩa l cả tru lẫn người phải dốc sức hnh hạ nhau, chấp nhận cuộc hnh trnh di dầu mưa to nắng gắt đủ mi gian khổ, đầy rẫy hiểm nguy để vượt bao sng suối ni đo, lại cn phải vận dụng tối đa sự kho lo để lch qua cả đồn bt giặc nữa. Chng ti vừa c trch nhiệm thc p đn tru chấp nhận cuộc hnh trnh bất đắc dĩ ấy, vừa lo giữ an ton cho thương nhn lẫn hng ha vừa lo đp ứng nhu cầu lương thảo cho người v vật.

 

Tnh đổ đồng, chng ti phải vượt qua mỗi huyện trong vng một ngy đm, tức l phải Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương theo cch ni d dỏm của dn gian ngy nay.

 

Ci tạm gọi l thương đon của chng ti gồm ba con người v bốn con tru. Người th cả ba đều hằn r dấu vết một tnh trạng suy dinh dưỡng maratng từ nhiều năm rồi, đ vậy cuộc hnh trnh buộc người th phải đi vng vo thật xa để trnh chợ ba qun x cốt bảo vệ hng, cn tru th chỉ vặt đại cnh tre, đọt chuối ngẫu nhin bắt gặp trn lối đi cng gặm cỏ qua qut khi chng ti c nh dừng lại thổi cơm cng xử l chất thải cơ thể. Nếp sống ấy đ lm cho cả người lẫn vật mỗi ngy mỗi tọp thm. Lạ một điều l suốt cuộc hnh trnh sinh tử ấy, cả người lẫn vật cứ khỏe như tru, khng thnh vin no nhức đầu trng gi hay gặp tai nạn thương tm, thương tch no cả (Ti tin rằng sự may mắn ấy do cc ng Ninh Thch ở Trung Quốc cng Đinh Bộ Lĩnh, Đo Duy Từ ở Việt Nam đ dốc lng ph hộ độ tr. Cc vị chăn tru trứ danh ấy vốn thng cảm su sắc với giới học tr m!).

 

Trong bốn con tru nọ, con đực vạm vỡ, sung sức thật thừa thi, tuổi tc tương đương ba ả ci tơ trong đon. V vậy n được ti bầu lm con tru thứ ba của văn học nước nh.

 

Ti đảm nhiệm quản l g tru đực chẳng phải do phn cng ngẫu nhin m chnh l do hai ng bạn trong thương đon hơi ngn g, lại hơi tn nhiệm ti v họ chưa c kinh nghiệm chăn tru đực trong khi ti th đng được nhận bằng đỏ về trnh độ chăn dắt loi tru ấy.

 

Bốn năm về trước, ti đ từng chăn một g tru hung hn nhất lng, ko cy giỏi nhất lng, v điều hay ho nhất l g thuộc loại tru sợ roi nhất lng v c bộ da đen mịn v cng nhạy cảm. Ti đặt tn cho n l con Lnh v da rất giống thứ lụa cc b cc c thường sắm may quần o.

 

Cuộc tiu thổ khng chiến cộng với hạn hn miền Trung một thời gian kh di đ lm cho đất đai ruộng đồng trở nn cứng queo, thm vo đ, cổ my chiến tranh đ ngốn hết thnh phần trẻ khỏe đi cứu quốc cng phản quốc, chẳng cn đủ nhn lực để cuốc ruộng, đập đất cng đạp xe nước như xưa. Trong tnh trạng ấy, chỉ c tru đực mới gip nổi nh nng phần lớn l ng gi, b lo cng đm trẻ vị thnh nin yn tm theo nghiệp cũ. V lẽ đ, xm ti chỉ hơn mươi hộ m nui đến ba con tru đực cổ to như cuộn thảm len, chỉ lc ko cy th chng tỏ ra tận tụy ngoan ngon, cn vừa tho ch ra l tm dịp lăn xả vo nhau. Chỉ cần chỗ khc đường quanh giữa xm c tiếng chn thnh thịch l g no cũng bứt sẹo, vất người cưỡi vo bụi rậm bn lối đi rồi xồng xộc đm bổ vo nhau tiến hnh cuộc tử chiến. Kẻ bại trận thường bỏ chạy vi ba cy số, cc nng dn hai bn đường lun phải bỏ việc, liều mạng xng vo can thiệp nhiều đợt mới cch ly được hai đấu sĩ. Mỗi bận như thế, ti chạy theo sau chng ln bờ xuống ruộng đến đuối l. Chuyện như vậy xảy ra c hng chục lần, thnh thử lần ny hai người bạn tn nhiệm với số phiếu đa số tuyệt đối, ti v phương khim tốn khước từ.

 

Hồi ti cai trị g tru cy ấy, cứ mỗi lần thợ cy cần tra ch cho n l ti phải đch thn thực hiện cng đoạn ấy v cc thợ cy ngy ấy đều ngn đi mắt vằn đỏ v hơi thở kh khịt khng bnh thường của n mỗi khi c kẻ lạ đến gần. Con tru ấy về sau bị bố ti bn cho l mổ v ngoi ci tội hay gy chiến bừa bi cn v ci tội ti hay tổ chức tr đua tru qu ư nguy hiểm, nhất l kỵ sĩ mới 14 tuổi.

 

Nhận sự tn nhiệm của hai g bạn, ti ngờ ngợ rằng chnh hồn va con tru của bốn năm về trước đ tm lối bo on ti bằng cch qung thứ ch trch nhiệm nặng nề như thế vo cổ ti cho dng tinh thần c vay c trả.

 

Đi đến ngy thứ bảy th chng ti bị cơn lũ vy hm ở vng ni Phường Rạch. Đo Phường Rạch l ranh giới tự nhin giữa hai huyện Quế Sơn v Duy Xuyn. Dn chng hai huyện nọ đ bn ci con đo ny cho đm dn sinh nhai về củi than cng giới săn bắn thủ cng, chỉ dng lưới, gậy v sức dục sạo của năm bảy ch ch nhp. Cn giới thương gia từ thượng vng đến hạ cm, cho đến mọi tr cưới hỏi, thăm viếng, vay nợ, đi nợ, v.v đều nhất nhất xui ngược dng Thu Bồn, do đ dy Phường Rạch thật hoang vu, vắng vẻ khiến cho nơi đy hnh thnh một đảng cướp nổi danh từ thời Tự Đức khng km trung nh Hồ ở Thừa Thin, trung My ở Bnh Định hay trung Hưng Ph ở Tam Kỳ.

 

C lẽ chng ti l những đứa điếc khng sợ sng cứ nghĩ đường no cũng l đường, đo no cũng l đo, m chng ti th vừa mới vượt xong đo Le hm trước m cả tru lẫn người chưa ai phải le lưỡi thở dốc v s g mn đo Phường Rạch? Ngạo mạn v chủ quan đến thế th chng ti c lm vo cảnh ngộ bị nước lũ vy hm ở đo Phường Rạch kể cũng đng đời.

 

Chng ti đang đng qun trong một ci ln xơ xc lu ngy của thợ rừng bỏ lại, nhưng nơi đy c sẵn bếp nước hẳn hoi. Nước lũ đ vy đến bốn ngy, tru khng c g để gặm v ngay cỏ ở bờ khe cũng lặn su đến vi thước nước. Chng ti phải noi gương người vợ của Đinh Tiền Kh (nhn vật trong Liu Trai ch dị của Bồ Tng Linh) l dỡ mi nh cho tru ăn! Gương của người ta l dỡ nh cho ngựa đỡ một đm đi, chng ti noi gương qu ẩu tả nn sau bốn ngy, cả một mi tranh đ trống hoc, phải tm cnh l về tấp ln.

 

Lm thứ cng việc nhỏ nhặt ấy, chng ti phải quay ngược thời gian về lại thời đồ đ của nhn loại, tức l phải tm những hn đ c cạnh sắc, đem chọi mi vo gốc cy cho long hết vỏ rồi h nhau vật xuống, day quanh mọi pha mới c được những cnh l đạt yu cầu. Tuy c vất vả nhưng cũng thng đồng bn giọt, mi nh cũng hơi kin kn, tiếp tục hon thnh nhiệm vụ che mưa che nắng tạm thời cho ci thương đon lạc loi thảm hại chng ti.

 

<Tiếp #1>

 

Sng hm ấy, tuy cũng vẫn xơi cơm với muối như mọi bữa nhưng vị đắng hẳn đi v ci tin dữ của g cấp dưỡng. Cứ mỗi lc dừng chn, th hai đứa lo chăm sc cho tru kiếm ăn, tắm tp, g xung phong đặc trch bếp nc, chỉ đi hỏi hai đứa ti phải đảm bảo khu vơ củi, xch nước, rửa ry vật dụng.

 

Nghe g bo tin hết gạo, ti xẳng giọng:

 

-         Sao khng bo sớm? Nh đng vo lc tao đang ể ể muốn sốt (ni lo m!).

 

G cấp dưỡng chống chế:

 

-         Cả bọn đều l học tr Trung học, lẽ no khng lm nổi một bi ton hết gạo? Tao khng bo sớm v nghĩ rằng nước sẽ nới vng vy, tệ ra hm nay tụi mnh cũng đ về tới Đại Lộc, lm một chầu đổ qun xiu đnh rồi chớ! C ai m d

 

Nước lũ đ lm cho suối lẫn hẻm ni đều biến thnh sng, tuy chỉ rộng hơn mươi mt nhưng lại chảy rất xiết. Quay lại Trung Phước mua gạo cng cht t thực phẩm, ti phải khứ hồi đến su chỗ như vậy. Trong bữa ăn, ti than sắp ốm khng nhằm mục đch trnh n nhiệm vụ v chuyện bơi lội l ci phc (đẻ con hay lội) m ti phải hưởng từ hồi ln năm (ng bố ti tập bơi cho con bằng cch nm đại ti ra xa, ti hoảng qu nhắm nghiền mắt quẫy đạp loạn xạ mấy ci rồi vội chuyển sang lặn khiến ng cuống cuồng phi ra xểnh ti vo, rốt cuộc ng cn sặc nước nhiều hơn ti, vừa ho vừa ọe cả lc lu!). Ti than thở chuyện ể mnh chỉ cốt cho hai ng bạn qu biết ơn ti nhiều hơn, ton tm ton để tự nguyện rửa chn, rửa nồi, khng so b đn đẩy nữa.

 

Hai g kia thừa biết thế no l nước lũ ở chốn khỉ ho c gy ny nn tự gic nhường thm cơm cho ti sạc đủ năng lượng đủ sức chống chọi với t cng.

 

Vo thời điểm ấy, cả dy ni Phường Rạch chỉ vỏn vẹn c hai vợ chồng nh cọp, ti tin l lực lượng mỏng như vậy nhất định chng khng thể no phn cng nhau đn đường gy sự với ti được, nn ăn sng xong, ti tức tốc ln đường, bất chấp vợ chồng nh cọp đ lo về hang ngủ ngh hay đang cn lảng vảng đu đ đn ti. Đến được chợ th đ vo khoảng mười giờ. Ti tấp ngay vo qun m Quảng đnh một t theo chỉ thị của hai ng bạn đang hưởng kh ro, chuyện vn ở nh, rồi đnh tiếp một t khc theo sng kiến tuyệt vời của ring ti.

 

Hết lạnh. Rất hết đi do b bm gy ra. Chỉ cn việc đi tm hng gạo. T ra chỉ vắng mặt chng ti c mấy ngy m gạo đ ln gi tn bạo, nuốt bng khoản tiền dnh cho việc mua thịt. Ti vơ tạm một cn rưỡi c kh rồi lặp lại cuộc hnh trnh ngược chiều. Lần ny ti cố đi cho nhanh v vừa c thm mấy cơn mưa mới, bổ sung nước cho lũ.

 

Đến sng thứ ba th ti chững lại. Nước lũ chỉ dềnh ln vi ba thước, khng đủ sức hăm dọa ti nhưng ti cảm thấy rờn rợn v một lẽ khc.

 

Sng nay, trước khi ln đường, đ c một cuộc ci cọ nho nhỏ giữa chng ti. G thủ quỹ duyệt chi kh sộp để ti mua một t thịt về xơi gỡ gạc lại mấy ngy di ton mắm muối v canh rau rừng vừa qua. G kia phản bc triệt để v đề nghị khi no hon thnh nhiệm vụ sẽ lin hoan xứng đng. Ti vận dụng đạo trung dung:

 

-         Khng chắc l đ hết đu. M cũng khng chắc tao đi đến nơi về đến chốn trt lọt được. Một mnh tao dẫm nước biết đu chẳng c điều g bất trắc xảy ra? Phải giữ tiền lại phng khi nước c li tao đi chơi tận Cửa Đại th tụi bay cn đủ tiền mua gạo chớ! Cả hai g buồn b nạt ti ni nhảm nhưng sắc mặt họ bộc lộ qu r nỗi lo ngại nhưng cuối cng đnh cam tm chấp nhận cho ti thực hiện nhiệm vụ chẳng đặng đừng. Họ tỏ lng tha thiết tiễn ti ra đi với tất cả tm trạng Thi tử Đan nước Yn tiễn Kinh Kha qua sng Dịch lạnh lẽo để tm giết Tần Thủy Hong. Ti c cht đỡ khổ hơn ci ng họ Kinh nọ v chỉ đi mua gạo chứ khng tm cch m st anh vua to đng ấy của lịch sử Trung Quốc cổ đại.

 

Nước khe dềnh ln kiểu ấy, khng kho ci lời vận vo kh nghe hồi sng đ tỏ ra linh nghiệm chăng? Rồi hai g bạn qu của ti sẽ dựa vo đấy để cho rằng số trời đ định như vậy nn chi mới khiến ti c đi lời trối trăn cẩn thận đến thế!

 

Khng được! Ti bảo thầm với mnh như vậy. Ti m chết l hỏng bt cả đống! Khng kho hai ng bạn mắc mưu kẻ xấu xui khn xui dại, bn tống bn tho mấy con tru ấy để đi tm xc ti cũng nn! Nhất định l phải sống mới được! Ti vẹt mấy cy dại ven bờ đi ngược dng suối một đoạn v thấy ở pha trn, khoảng cch hai bờ trng c vẻ hẹp hơn, nước lại chảy lờ đờ yn ổn nữa.

 

Đến gần, ti nhận ra mnh đ bị thị gic đnh lừa tệ hại. Nước khng hề chảy lờ đờ m cn xoắn xoắn như thủy thần xe chỉ, chẳng biết để dệt thứ g! C một tm l tre khng hiểu v sao chỉ tri xui một qung rồi quanh quẩn vật vờ khiến ti nhn nhầm. Bờ suối dốc đứng hẳn ln, cao cỡ hai đầu người. Ti nắm chặt ti gạo, thu hết quyết tm:

 

-         Tm!

 

Tay phải ti định dang ra để hảm bớt đ rơi. Vừa tiếp nước l cnh tay ấy sẽ sẵn sng quạt lẹ để bảo vệ ti gạo v thực phẩm linh tinh do tay tri ấn chặt trn đầu.

 

Ti pht hiện sự cố qu trể. Tm l tre tri vật vờ m ti tưởng v hại kia lại chnh l phần ngọn của một lm tre bị xi lở từ thượng lưu v nước lũ đ hung bạo li chng theo. Hai tre cắm đầy vo người ti vạch nn v số co xước ngang dọc, mu me b bết. Bọc gạo lại đ đầu ti ngột trong nước trở nn nặng đột xuất. Lc ny, khi tnh ton c nhảy, ti qun đứt việc tnh đến phần trọng lượng của ti lương thực ấy bổng dưng sinh sự. Nhảm thật! Chỉ st c một php cộng nhỏ m hỏng bt cả bi ton lội khe! (Ti chua xt nhận ra rằng cc thầy dạy ton cho ti cả gan xếp ti vo hạng giỏi ton, thậm ch năm trước đấy cn chọn ti đi thi giỏi ton ở Cẩm Kh l cả một sự nhầm lẫn cực kỳ tai hại! Hnh như l cc thầy ấy c hơi dở ton nn mới khng nhận ra ti dốt ton cao độ, thiếu cht nữa l chết ngộp trong nước lũ Phường Rạch!).

 

Ti ngoi ln thật nhanh nhờ lc ng tay phải của ti dang ra nn giữ được thn hnh khng bị lm gai nuốt chửng. Ti khổ sở l tấm thn thảm no, ạch leo ln b, rt run lẩy bẩy. Ti chỉ nhổ qua loa mấy chiếc gai cắm vo nch bn phải cho đỡ xt. Cc gai ở vị tr khc đnh phải giữ lại cho đỡ hao mu, về đến ln sẽ tnh sau.

 

Ti bước theo điệu c nhắc nhưng vẫn phải rảo chn tối đa để chng về đến ln cng hai người bạn tm ngay l rừng rịt cho cầm mu v đỡ bị cơn nhức nhối tra tấn. Vi thứ l rừng vốn rất cng hiệu cho việc ny, cứ nhai kỹ với muối, đắp vo l cảm thấy dịu mt ngay, khỏi lo bị nhiễm trng, da thịt cũng đỡ bị xi lở, lưu lại sẹo đỏ, sẹo trắng.

 

<Tiếp #2>

 

Ba con sng cn lại, ti lội một đoạn ngắn tới nch rồi mới bơi nn khỏi xảy sự cố no đng tiếc. Chẳng những thế, nước lũ ở đy cn rt hộ ti kh nhiều gai v cn trm bt một số vết thương co xước nữa.

 

Ti mang bộ mặt nham nhở mu me trng chẳng giống ai ấy lầm lũi bước vo ln. Chết hụt như vậy m chỉ xut xoa rn rỉ vặt vnh th nhục qu, ti đnh cắn răng lm người hng cho xong. Lửa bếp được cấp tốc nhm ln để hơ mọi thứ. Với c kh, hơi ro nước l chng ti nướng ln giải quyết lun tại trận. Lửa lm những vệt mu kh nhanh v vết co đỡ xt. Cc bạn ti xm vo săn sc rồi hỏi han cơ sự. Ti bng lơn:

 

-         Tao trượt chn rơi vo một tổ hổ con. Cha mẹ chng đi vắng. C đến ba con hổ nhi nhp vồ lấy gi c kh, tao xt của giật lại bị chng ln cơn cu giận xm co ro riết Tao phng kịp ln dốc rồi chạy đại về tận đy.

 

G thủ quỹ cười cười:

 

-         Tao biết chỗ tổ hổ ấy rồi. Bố mẹ n lm tổ trn ngọn tre chớ g! Gai tre đy n!

 

Y giơ ci gai tre khua qua khua lại trước tầm mắt ti. Th ra nước lũ ba con khe cuối cng vẫn khng nhổ hết gai trn người ti hay chng cố tnh chơi xỏ chừa lại một vi chiếc cho g thủ quỹ ny tru ti đy nhỉ?

 

Hm sau nước lũ đ trả lại đường s cho chng ti. Thật l đng mừng nhưng cũng thật đng phẫn nộ. Ha ra ngy hm trước ti tự hnh xc mnh lảng nhch! Nhịn đi một ngy l xong ngay, việc g phải bu thn ra chuốc bao nhiu l sợ hi, l c đơn khi phải vượt chừng đ đồi suối hiểm c của dy Phường Rạch?

 

Nắng ln rất gắt, c vẻ thin nhin chạnh lng c nh b lại cho mấy ngy mưa lũ vừa qua đ hnh hạ tận mạng ci thương đon ọp ẹp của chng ti. Đon người v tru đ di chuyển đến chn đo. Ti đ c lần men theo hng đo ny bằng thuyền. Thời chiến tranh, thuyền phải đi ban đm để đỡ bị my bay địch xơi ti lảng nhch, thế nhưng nơi đy cũng như với qung T, S chỗ qua Hn Kẻm th được coi l ngoại lệ, người ta c thể ung dung đi đ dọc vo cả ban ngy, tha hồ ngắm trời xanh my trắng. My bay no liều lĩnh bổ nho bắn bậy l chnh hắn tn đời!

 

Dng Thu Bồn đ khot su vo hng đo phơi ra mu đất ba dan đỏ như son c lẽ nhờ hơi nước sng phả vo đều đặn nhờ tri hướng nung đốt của mặt trời nn mu son ấy thắm đậm dần ln. Ngồi thuyền đi dưới sng nhn ln con đo cao vi vọi ấy, người đi đ khng ti no phn biệt nổi những chấm đen chao liệng sập s trn ấy l loi chim no. Cn đm thợ đốt than hay đm người săn th họa hoằn qua đo, kẻ tốt mắt cho mấy ng xuống sng cũng chỉ nhn thấy cc ngọn bắp, ngọn du xanh ngắt bn kia sng v chỉ nghe được tiếng rc rch xa xăm của dng sng đang len lỏi ẩn khuất ngay pha dưới chn họ.

 

Chng ti giong tru đi cch qung nhau kh xa. Chn dp lốp xe của thương nhn v chn mng guốc của thương phẩm rn rn men theo bờ vực quanh co xi lở. Chỉ cần trượt chn vi ba tất l xong đời. Nếu muốn lấn về pha ni cho an ton hơn c lẽ người ta cũng phải mất hng vạn cng lao động. Chng ti đnh tin vo số phận hơn l tin khả năng v sự cẩn thận của mnh.

 

Chng ti đi suốt năm giờ liền m vẫn khng hề gặp đồng loại đi ngược chiều hay xui chiều. Cảnh vật hoang vắng đơn điệu đến chn ngấy. Ba đứa lại đi qu cch qung nhau, chỉ gọi nhau ới chứ chẳng chuyện tr g được nn cứ việc lầm lũi bước, muốn gọi cũng chẳng tm đu ra hơi cng sức.

 

Trong chuyến về qu năm trước đ, ti c nghe kể chuyện một anh bộ đội bị thương v cọp về ở vng ny nn cuộc di chuyển nhọc nhằn của thương đon chng ti hm ấy cũng c phần thấp thỏm đi cht, cũng tạm coi l c gia vị đng kể chứ khng đến nỗi hon ton nhạt nhẽo đơn điệu.

 

Bn phải l san st cc loại cy dại rậm r, bn tri l vực sng Thu Bồn trống hoc nn chng ti c cảm gic chỉ cần một tiếng động lớn bất thnh lnh cũng thừa sức lm sạt lở mp đường hất chng ti văng bắn xuống sng. Cảm gic ấy buộc mỗi đứa chng ti phải chọn thế đứng tấn cho quả tim mnh. N phải trn ra, gồng ln chứ khng được php thấp thỏm, hồi hộp, dở tr đnh trống ngy hội một cch bừa bi.

 

Đang mi m trong tm trạng căng thẳng như dy đn, bất chợt ti nghe chỗ khc quanh pha trước vọng lại tiếng rn th thảm đến lạc giọng:

 

-         i cha mẹ trời đất quỉ thần ơi! Lm sao đy hở trời?

 

Đng l giọng rn của g đi tin phong. Chỗ g dừng lại, cch ti hơn vi trăm mt. Chng ti trnh đi dồn cục để tiện tản ra thật nhanh khi nghe tiếng my bay giặc từ xa. Cứ mỗi lần bo động như vậy, vai tr đi đoạn hậu của ti phải chịu thiệt ba bốn trăm mt để chạy lui bn mạng, rồi khi c tiếng kẻng bo yn lại phải dốc sức đuổi cho kịp đon (c lẽ ti v lo tru thứ ba phải chạy khng khng như vậy cộng dồn cả chuyến cũng đạt ngt chục cy số!)

 

Qua khỏi khc quanh ci ch, ti thấy g tin phong đứng trơ như hạc gỗ nhn trn trn vo khối đ mu gan g lỗ chỗ những hốc nho nhỏ nht lọt quả trứng hoặc củ khoai. Những hốc nhỏ ấy l cng sức của mưa gi nghn đời để lại. Nắng h lm mặt đ long lanh như đẫm nước. Một bn tảng đ mất ht vo sườn ni nghing chnh chếch, bn kia nh ra chnh vnh pha trn sng Thu Bồn, cch mặt sng c lẽ hơn mươi mt. Pha trước phiến đ l vực thẳm do nước mưa trườn mi bao đời,kin nhẫn bc dần bờ sng c lẽ bắt đầu từ thời b u Cơ cn chưa đẻ trứng cũng nn.

 

Để tiếp tục cuộc hnh trnh khổ ải, chng ti buộc phải đưa tru đến pha tri phiến đ tai c nọ rồi lập tức ngoặt nhanh sang phải, hướng tru vo pha ni, động tc phải giữ cho thật chuẩn mới hng khỏi ng lộn cổ xuống vực su. Để cho tru hợp tc tốt, chng ti phải mạo hiểm trực tiếp nắm chặt hai mũi nhọn hoắt của sừng tru li cật lực, kết hợp với đẩy thật gắt mng tru, H d ta h! nhiều đợt mới đ bẹp được sức ỳ bướng bỉnh của con vật.

 

Nắng đ tăng nhiệt tối đa nhưng chng ti chưa tập trung đủ dũng kh để vo việc. Đnh phải ngồi phơi mnh giữa nắng gắt, chờ cho g tin phong nọ hồi phục kh lực cng tinh thần. Ti tản thần đ hơn phn nửa nhưng cố giả bộ lm gan để hai bạn mnh đỡ ng lng.

 

Mu bắp, mu du pha bn kia sng Thu Bồn xanh ngt ngn lm tm hồn chng ti dịu dần lại rồi một đm my trắng bềnh bồng tri đến ngăn bớt nh nắng chi chang. Th ra ph vn thứ thiệt cũng hay ho chn vạn chứ khng đng để giới sĩ phu bao đời khinh ch qu đng như trong nghĩa bng của từ ngữ ấy.

 

Những nng dn Đại Lộc li hi người no việc nấy pha tả ngạn sng Thu Bồn trng như những con rối t tẹo đang chịu sự điều khiển của một nghệ nhn v hnh no đ đang ngủ lơ mơ, hnh động theo qun tnh.

 

 

Ti bng lơn một cu cho tan bớt khng kh nặng nề:

 

-         Nghĩ đủ rồi nghe! Đứa no thm thịt tru? Đứng ln ngay!

 

Vừa ni ti vừa tỏ r quyết tm. Hai g bạn tức th chia nhau nắm hai sừng ả tru ci nht nht. Ti bặm mi đẩy mạnh pha sau. Cng việc kh nhọc nhưng chng ti c đủ sức chịu đựng. Hơn một giờ sau, hai ả tru ci đ được cột vo cc cy dại pha đầu dốc. Ring ả tru ci thứ ba thiếu cht nữa đ gạch tn ti ở thế giới bn ny. Nguyn hai bạn ti đ li sai nhịp sao đ khiến ả nổi đa lắc mạnh, cả hai vuột tay cng một lc, ả lộp cộp bước li lm bật một chn bm trụ của ti phải khua khoắng lơ lửng ngoi khoảng khng, may sao năm ngn chn kia lọt vo một hốc đ nhỏ nn cn duy tr được trọng tm của cơ thể. Ti nu kịp đui tru go thất thanh D ta Hai g bạn bất gic go theo, chộp đại hai sừng ả li xềnh xệch ln dốc.

 

Ngy nay nhớ lại quang cảnh ấy, ti khng sao l giải được một điều: Ti d ta vo mng ả tru ci, sng m bị cản sờ sờ, ả lm sao nghe được m rng mnh nh nhẹ? V hai bạn ti lm sao nghe được m hưởng ứng kịp thời? Liệu c phải khi chạm tới lằn ranh sinh tử, da tru cũng bất chợt c khả năng truyền m?

 

Cột xong ả vo bụi cy dại, cả ba chng ti ngồi phịch cạnh chn ả, thi nhau thở. Miệng đắng nght như kẻ ốm. Cng một lc, chng ti thở bằng mũi, bằng mồm v cả bằng tai, bằng mắt nữa cũng nn. C lẽ đ l cơn mệt vĩ đại nhất của trọn cả đời ti.

 

Ti cố đứng ln trước, vận dụng ton bộ ci oai của bao nhiu năm cầm quyền trưởng lớp, đon trưởng thiếu nhi, lin đội trưởng khối lớp, ph b thư Đon thanh nin cứu quốc nh trường, tm lại l ti vt sạch uy quyền để lnh đạo bằng được hai g đon vin m lc ny chớm c dấu hiệu lơ l trch nhiệm, nhụt ch, mất tinh thần. Ti phải buột họ thức đầy đủ vai tr sắp đến l đưa bằng được ch tru thứ ba của văn học nước nh vượt qua tảng đ trời gầm ny. Ti cố lấy lại giọng rắn rỏi:

 

-         Đy l giy pht quyết liệt nhất. Nếu hỏng cuộc, ta chỉ cn một hạ sch duy nhất l phải để một đứa ở lại với g tru đực, dắt g đi ngược t ra một vi ngy đường để vo lại Thăng Bnh mới mong tm nổi l mổ, thu người xẻ thịt rồi đch thn bn tho bn đổ may ra cn vớt được phn nửa vốn mua. Cn như để xảy ra chuyện bết bt như lc ny l toi đời cả vốn lẫn người

 

Hai g đồng hnh tội nghiệp lấm lt nhn trộm ti rồi ng nhau c vẻ hối hận về c vuột tay lc ny. Họ phải cn nhắc tnh hnh qu ư kh khăn nếu phải để một kẻ ở lại. Giả thuyết đầy bi quan của ti vừa nu lm cho họ ớn qu. Họ thừa biết rằng nếu cần, ti chắc sẽ cam tm tnh nguyện dễ dng nhưng cả mươi ngy nay họ quen lm việc theo đầu lĩnh, nếu xảy ra chuyện x lẻ, nhất định l chỉ quằn quại tại chỗ e cn chưa chắc đ xong, ni g việc đi tiếp?

 

Cả hai c vẻ ngấm lời động vin chm đinh chặt sắt của ti, long trọng hứa sẽ cng ti cố gắng hết mnh, đến chết mới thi. Ti thật cảm kch, thầm mừng l lời lẽ mnh t ra cũng c lửa. (Đến chết mới thi, ngẫu nhin họ đ dng lời Tử nhi hậu dĩ của đại nho gia Giả Nghị đời Hn, mặc dầu ng đại nho gia ấy khng chắc l c biết nổi việc bun tru, bun b g khng?)

 

<Tiếp #3>

 

Ba hoa thin địa một hồi đầy kh thế, ti chợt pht hiện ra một khuyết điểm khng sao san lấp nổi, đấy l ti qu coi nhẹ việc ghi tn cc con vật vo văn tự mua bn. Một kẻ được kể l kinh nghiệm vững vng như ti m lại qun bng ci chuyện tối yếu khẩn như vậy th thật lạ. Chẳng qua ti giới hạn trch nhiệm của mnh qu đơn giản l giong cc con vật đi từ cổng chuồng của chng tới l mổ của người ta, chả cần giao tiếp kết thn, nhớ tn chng lm g thm rch việc? Nếu chng toi biết gọi tn mỗi con vật một cch u yếm, rất chắc chắn l chng tin tưởng, hợp tc, lm nhẹ bớt hơn nửa phần nhọc nhằn qu đỗi của đm thương nhn bầm dập tối đa ấy.

 

Ti chỉ nghĩ ồn o trong tr chứ khng hề ni ra thnh lời. Dại dột tự lm suy giảm uy tn bản thn vo lc ny l hỏng hết đại sự! Ti tự mắng thầm ci ngu khng quan tm tn gọi mỗi con tru của mnh đ lm cho cả bọn phải dốc sức, bn mạng thật v ch lại cn khiến cc con vật to xc nọ c cớ để tỏ vẻ khi dể chng ti ra mặt. Ti cn phạm một sai lầm nữa l biết tỏng hai bạn đồng hnh rất ư ớ về nghiệp vụ, vậy m ti bung xui thả nổi, khng hướng dẫn họ cho tới nơi tới chốn, rốt cuộc sut phải chuốc nguy vo mnh. Ti hỏi:

 

-         Lc ny tao chỉ thấy ci mng tru, chẳng biết hai ng li nu n ra sao cả.

 

Một g bng lơn:

 

-         Ci đng thấy ng thấy một mnh l được ri! Hai đứa ti khng thắc mắc g đu! Hỏi han ci khc lm g!

 

Ti gắt:

 

-         Ni thiệt nghe coi! Nghim tc đ!

 

G khc bảo:

 

-         Th tụi tao cũng tỳ đầu gối lm trụ, ngồi ln gt chn ấy, cn chn kia duỗi thẳng ra trước mặt, mm chặt mi, ng ngửa người ra nắm sừng D ta h! Sao? Đng sch gio khoa của my rồi chớ?

 

Ti khiển trch nhẹ hều:

 

-         H h ! H h ! Cn lu mới đng sch gio khoa! Nếu khng khắc phục triệt để cch li th g tru đực ny dm li cả đm tụi mnh theo g xuống sng Thu Bồn đấy!

 

Ti p dụng lối ni gằn giọng, nhấn thật mạnh những điều cần thiết để nng cao hiệu quả truyền đạt lẫn tiếp thu (ngy nay nhiều vị cn bộ xi cch ấy y chang! Lẽ no b quyết của ti bị r rỉ nhỉ?)

 

 

Giọng ti c bộ dng dạc thấy r:

 

-         Ci cch cc ng lm lc ny, gặp khi li hết đ, cc ng chổng v nằm tnh hnh trn mặt đ, phần tru bị li hết trớn n đạp đại ln mấy cnh tay vừa nu n xong, rốp một tiếng l phơi tủy ngay! Hiểu khng? Hn g cc ng khng dm li hết đ, hở một t l bung tay, mặc xc cho ti chịu trận.

 

Hai g lng tng nhn nhau, định ni g đ nhưng thi. Ti đnh bồi:

 

-         Cc ng nắm sừng ra sao?

 

G lc ny lại liến lu:

 

-         My khỏi lo. Tao biết my lnh phần nặng nn tao cũng dốc sức hết cỡ. Tao nắm ngay cht sừng, hai bn tay kề st nhau cho mạnh thế, theo kiểu chơi Đc cu dừa, chừa cy nạng mnh chơi hồi nhỏ

 

Ti ni mt:

 

-         Tao th tao nắm cả hai tay lm một chỗ giữa sừng

 

G kia gỡ gạc gượng gạo:

 

-         Ừ, vậy mới thiệt l can đảm

 

G liếc xo bạn mnh ra vẻ đắc . Ti ni tiếp:

 

-         ng ko sừng n vo ngực mnh m dm li th phải ni l ng qu ngon! Đụng đến nt o ngực l ng bắt buộc phải bung tay để lập lại thế qu chớ g? T ra tui sm rơi xuống sng l nhờ kiểu can đảm lạ đời ấy của ng

 

G dc cy dừa được dịp xỏ xin:

 

-         Trời cao đất dy ơi! Th ra lc ny trăm sự nhờ ng nắm vo chỗ giữa sừng cả đấy sao? Tui cứ tưởng mnh cũng chịu nửa phần lỗi cho ci chết hụt của đứa đẩy mng tru đ chớ !...

 

Ti lắng giọng:

 

-         By giờ phải đổi kiểu nh! Hai đứa by kiểm sot lẫn nhau cho kỹ. Khng thể đa với g tru đực ny được đu!

 

Điều cần thiết l phải qun ngay ci lối nắm sừng đầy khuyết điểm của hai đứa. By giờ th đừng c nhn chằm chằm vo tru như lc ny m n mất hồn mất va. Mỗi đứa phải đi xui chiều một bn cổ tru, một tay bịt kỹ mũi sừng, tay kia đặt chỗ gốc sừng. Chnh đy mới l điểm d ta. Ai thuận tay tri nn đi bn phải, ai thuận tay phải nn đi bn tri. Chỉ đẩy chỗ gốc sừng mới c thế mạnh, đẩy mũi sừng l n long c nổi khng ngay đấy! Bịt tay chỗ mũi sừng chỉ l việc chiếu lệ cho mnh khỏi khiếp thi. Nhớ đấy!

 

Vừa ni ti vừa hoa tay thị phạm cho chắc ăn. Một g bảo bạn:

 

-         H h, thằng ny ng vậy m kh. N học hơn tụi mnh l phải. Đng l thứ ch đớp được ruồi hẳn hoi chớ khng phải ch ngp nhằm ruồi đu my hỉ! Cả hai g rc rch cười với nhau, tận hưởng lời tru c chất lượng ấy.

 

Ti nghĩ thầm:

 

Ci lối khen mất dạy ny quả l trần đời c một!

 

Nắng ln đ kh cao. Mồ hi ta ngầm trong mấy tấm o vải xi ta. Mấy ci bi đng khng cn một giọt nước no. Khối đ trời gầm ấy đẩy chng ti vo thế phải tự tịch thu kh th bạo nước uống của mnh. Khng kho c đứa sắp phải ngất xỉu v cơ thể mất nước. Chần chờ nữa l chết kh mất. Ti đứng phắt ln:

 

-         A l! Hốp l!

 

Khi khổng khi khng ti bổng nhớ tới cch đốc thc thời xa lắc của giới cạp rằn (phin m tiếng caporal của Php ngữ, chỉ người quản l lao động ở cng trường). Hồi b đ nhiều lần ti lon xon chạy sau người lớn coi đm phu lục lộ lm đường, cứ mỗi lần vin cạp rằn quất roi gn b veo vo trong khng kh, lặp đi lặp lại tiếng qut đ th cu li d đang ốm thật hay ốm giả cũng đều đứng phắt dậy chăm chỉ lao tc cứ như từ b đến giờ chưa biết đau ốm l g!

 

Hai bạn ti đứng ln qu đổi rập rng. Kẻ đ luyện tập vi mươi bận cũng chỉ ăn khớp nhau giỏi đến mức ấy.

 

Hai g vo vị tr đng theo cch thức ti đ thị phạm. Ti cũng lnh phần đẩy mng v cả hai cho l ti đ thạo phần việc ấy. Quả thật l chết xc cho ti!

Ti khng đn đẩy tị nạnh g v gẫm ra họ nhận xt đng. Nếu lc ny một trong hai g ấy lnh phần đẩy mng khng chừng đ lm cho cả bọn ng lộn cổ xuống sng chỉ v lc nguy cấp đ chộp hụt hoặc chộp vo chỗ chẳng vững vng, khng tạo ra cng hiệu thch đng.

Nhn g tru đực lực lưỡng ti hơi chợn. Bộ da đen nhnh ấy vốn rất nhạy cảm. Chỉ một con mng chch vo l lo rng rng chỗ vết thương suốt ngy d kẻ th ấy đ bị ti tiu diệt từ lu.

Cặp sừng to b của g lm hai ng bạn ti qun tiệt những lời ti vừa dặn chưa lu. Ti vỗ vỗ vo gốc sừng g tru đực, cấy tiếng động vin:

 

-         Sừng xứng đng l sừng hả? Nắm đ lắm nghe!

 

Hai ng bạn ti nhe răng cười khng đạt mẫu m t no. Ti tiếp:

 

-         Cứ lm hết mnh l trời sẽ gip. Ngạn ngữ xứ Đờ Gn đấy (thời điểm đ Đờ Gn đang lm tổng thống nước Php). Tụi my biết trời gip cch no khng? Trời gip bằng cch cho ba ả kia lm tru ci thnh thứ mồi nhử hấp dẫn. V lo ny thm muốn chết cuộc đon tụ với ba ả đang bồn chồn trn đầu dốc kia ka!

 

Quả thực g tru đực đ bn duyn hừng hực từ mấy hm nay. Ti nghim trị g khng nhớ đng số l đ mấy lần rồi.

 

G bước ln gộp đ thật đĩnh đạc. Ba đưa ti giở nguyn mảnh cũ: Hai đứa kia gi gi chỗ chn sừng khiến lo vừa ngứa vừa đ ngứa, lim dim mắt c vẻ khen ngầm, tận hưởng pht thư giản qu ha.

 

Phần ti cũng mơn trớn, gi nhẹ chỗ ci rảnh giữa hai đi sau l vị tr nhạy cảm nhất của g. Kiểu kch thch đ hơi th tục nhưng lo trn mnh đầy khoi cảm. Nhờ vậy chng ti xoay lo về hướng ni kh dễ dng.

 

Đang gi như vậy, ti bảo nhỏ rồi ht to:

 

-         Chuẩn bị nh! D ta h!

 

Tuy sẵn sng l vậy nhưng cả người lẫn vật khng thể no gip nhau rướn ln gộp đ cho nổi. Lại bị trượt di st m vực như trước. Ci lẽ nhn quả tuần hon của nh Phật chẳng hiểu lạc lối ra sao lại nh ứng nghiệm thẳng cnh vo chng ti: đứa ko lc ny giờ bị ko, đưa đẩy lc ny giờ bị đẩy.Ti chỉ cn bm được mặt đ bằng một bn chn phải đang mỏi rục. Trong cơn thập tử nhất sinh ấy, ti k đại bờ vai phải của mnh vo đng chỗ chm khoai lủng lẳng của g, t thi dương mnh vo vị tr phản vệ sinh nhất của cơ thể g. Dốc đ thoai thoải tạo thế cho lo dồn hết trọng tm cho ti! Tin sư ci thằng cha trọng lực c tận mạng! Tai ti ln, mắt te sao xẹt xẹt qua lại. Chẳng r ci ng thần Atlas ngy xưa tẩm bổ nhằm thứ g m cng quả địa cầu ngon ơ? Phải chi ti mượn được một phần tỉ tỉ thứ sức mạnh ấy để vc g tru đực ny nhảy phăng qua gộp đ nm đại g về pha đầu dốc, nơi ba ả ci tơ mỹ miều đang đn chờ!

 

Kể ra ti cũng tn c tới bến! Ci bờ vai của ti chơi một đn qu hiểm. G tru đực cố đưa một chn trước ln khua khua, g lộp cộp vo phiến đ gan g ấy rồi thụt phắt lại ngay, hnh như g hết tự tin vo sức rướn ln của mnh m cũng khng tin tưởng g khả năng chịu đựng của mặt đ nng bỏng.

 

Đng lc ấy, hai chn sau của g lộp cộp dạng dần ra hai bn, ci đui chổng đại ln. Ti hiểu ngay đồ của g, bụng rủa thầm: Đồ khốn kiếp! My dm giở tr trả th mấy đm bị tao ph đm tnh yu của my với mấy ả tru ci như thế ny đy sao? Ti chộp ngay ci đui g nu ngược lại thnh hnh chữ C rồi nht cật lực vo chỗ bờ vai ti k chỗ chm khoai của g. Thế l g chịu php, lộp cộp khp dần hai chn sau lại như cũ. Ci chữ C ti uốn đui g đ chận đứng được chữ C m ruột gi của g m mưu tống tho vo thi dương khốn khổ của ti! Thật l tội nợ! C thế chứ! Ti rn thầm một mnh rồi vt hết hơi sức đang đuối lả qut tướng vo mng g:

 

-         Cố ln! D ta!

 

Bờ vai v cả thi dương ti cng vận sức tối đa, chm khoai của g bị ti t ngược ln pha bụng. Cổ ti, đầu ti trở nn khỏe thần kỳ, suy ra c lẽ nhờ mấy lần đứng tấn trn mnh, ln gn trong những lc bố ti truyền mấy bi quyền cước Lo mai, Ngọc trản hồi ti ln su, bảy tuổi. Ngy nay, nếu ai cảm thấy ti l đồ cứng đầu, cứng cổ th chủ yếu l tại ci mớ Lo mai, Ngọc trản v nhất l tại ci hậu phương bề thế của g tru đực nọ luyện cho.

 

Ci bờ vai lợi hại của ti cộng với sự gp sức của ci thi dương khốn khổ cng pht huy khả năng tột độ lm g cuống ln, cuốc loạn xạ hai chn trước tm bừa được chỗ bấu vu rồi rướn tấm thn đồ sộ ln, ti lập tức dấn theo buộc g khng thể khng cuốc nốt hai chn sau rồi bước lun những bước cn lại. Chng ti thở pho h va!

 

Đẩy hai tấm sừng to gộc của g buộc g phải leo bằng được ln dốc đ, hai bạn ti thật đng thưởng anh dũng bội tinh. Suốt cuộc hnh trnh, họ đu c đụng độ nhiều đến g, dễ g giữ được sự dạn dĩ? Ti chắc rằng giờ ny ở thế giới bn kia, c lẽ cả hai vẫn chưa thể no qun nổi những g họ đ lm cng ti trong cuộc hnh trnh c liệt giữa ci 1951 hoạn nạn lu b ấy.

 

(Đến tuổi cổ lai hi ngy nay ti mới nhận ra sự tồn tại của mnh l cả một điều v l của Tạo ha! Lẽ ra ci tr hiểm c m ti gy ra cho chm khoai của con tru thứ ba nọ, thừa sức lm cho g mắc trơn ngược, tứ chi bủn rủn li chng ti chuồi tuốt xuống sng Thu Bồn như chơi!)

 

Cột xong g cng ba ả ci tơ kia, bộ dạng g bổng trở nn lnh như đất th, chẳng b với mọi lần khc, cứ hễ xớ rớ gần ả no l lo bồn chồn rậm rật kh cưỡng nổi bản năng.

 

Nhận ra vẻ tội nghiệp đột xuất ấy của g, ti gượng hơi sức thều tho gọi hai bạn mnh cng quan st cho vui nhưng cả hai đ ngồi đờ người, hai tay chống ngược về pha sau, đi chn bung song song ln mấy bụi cy dại, mặt mũi bệch bạc, thở chẳng ra hơi. Lc ny chng ti ton thở bằng tai, mồm mũi suy nhược thấy r.

 

Pha trước chng ti cn phải ngược dốc một qung kh di nữa mới đến được đỉnh đo Phường Rạch để Dừng chn đứng lại: trời, non, nước như một b Huyện nổi tiếng thời Minh Mệnh với ci đo Ngang của b. B chỉ giỏi lm thơ vậy thi chứ đi bộ nhất định b thua

 

<Tiếp #4>

 

Pha trước chng ti cn phải ngược dốc một qung kh di nữa mới đến được đỉnh đo Phường Rạch để Dừng chn đứng lại: trời, non, nước như một b Huyện nổi tiếng thời Minh Mệnh với ci đo Ngang của b. B chỉ giỏi lm thơ vậy thi chứ đi bộ nhất định b thua ti xa chừng, cn ci chuyện đưa tru qua ni qua sng th nhất định l b ấy chả được tch sự g. Vả lại ci đo Ngang của b th từng c cả triệu người qua lại v số lần, đu c thưa vắng dấu chn như đo Phường Rạch? Đng lẽ ti mới l kẻ cần lm thơ qua đo, thế nhưng ti lỡ sinh sau b hơn hai trăm năm lại cn thua xa b ci vụ dạy dỗ. B chuyn dạy đm cung phi, tức ton những nữ giới xinh đẹp thật tn bạo, cn ti chỉ dạy đm nữ giới của nhn gian, chỉ đẹp cỡ một vừa hai phải thế thi. Với tầm cỡ chnh lệch như vậy, ti m sớn sc lm bi thơ Qua đo Phường Rạch c lẽ ngay đến ti cũng khng chắc g ngửi nổi!

 

Chng ti cả người v vật đều kht kh cổ lẫn mồm miệng. Kht đến nổi si bọt x phng ra mọi khe mp. Rảo mắt tm riết đm cy dại chung quanh, may sao chng ti pht hiện được một số l non c thể cứu nguy như mc, trm, nổ, l những thứ l nhai nt ra c vị chua chua cht cht thơm thơm du dịu đủ sức kch thch cc hạch nước bọt ti hoạt động tch cực. Chng ti nhanh tay bẻ mấy mớ l non ấy tọng vo mồm hng ha lẫn chủ hng. Quả nhin hiệu nghiệm thấy ngay chỉ sau vi giy.

 

Sức khỏe chẳng r đi lạc những đu m tm về thật chậm trong lc nh nắng h lại trt xuống thật nhanh. Ngồi nghỉ cch phiến đ cả sải tay, chng ti vẫn cn cảm thấy hầm hập như sắp ho cả người. Mặt trời chuyển dần sang xế chiều nn thỉnh thoảng cũng c vi ngọn gi nồm hy hẩy gip chng ti hồi phục sức khỏe nhanh hơn t cht.

 

Chng ti đi tiếp. Gi hiu hiu đưa lại thứ mi thum thủm như c con th hoang no bị ng kểnh x xc, rồi sau khi no bụng, ng ta cẩn thận giấu phần cn lại cho bữa kế tiếp. Thế nhưng dưới chn chng ti, nhn hết tầm cũng rặt l thứ cỏ y bng t như thứ nng Kiều bắt gặp chỗ mồ Đạm Tin, chẳng c chỗ no đủ rậm rạp cho kểnh giấu thứ thực phẩm hi thiu khoi khẩu nh cọp được cả. Kinh nghiệm đi rừng cho biết thứ mi thum thủm l điều đng sợ nhất. Loi cọp mỗi khi no n xong chng thường kiếm một chỗ lau lch kn đo, thậm ch c khi cọp vo tận bếp tro cn hơi ấm của một ln trại no đ ngủ say sưa, mồm h hốc ra cho giống chim sẻ đất chui vo chui ra gip hổ việc vệ sinh răng miệng. Đấy l lc người đi rừng pht hiện thứ mi trời gầm tanh tởm như những chỗ lở lot trn da thịt thiếu chăm sc. Khng kho loi mo khổng lồ nọ đang say giấc đu đy. Chng ti căng mắt quan st mọi pha vẫn khng pht hiện được vị tr no khả nghi nn tự cho php mnh thi sợ. Cuối cng, do một c gi đầu, tnh cờ ti pht hoảng khi nhận ra đấy l thứ mi qu hiếm bốc ra từ thi dương mnh. V mi ấy do g tru đực nọ knh biếu lc tro gộp đ đ đổ đốn bất thần dạng hai chn ra. Lc ấy ti đ xử sự ngược lại phương chm của hạng người kh phch. Với họ, đ l nam nhi đại trượng phu th th chịu chết chứ khng chịu nhục, cn ti th lại th chịu nhục chứ khng chịu chết v bằng lng để g tru đực nọ đng dấu vo thi dương mnh khi cả hai h hục ở chn gộp đ, v như vậy c nghĩa l ti khng thuộc loại người kh phch m ngược lại thuộc loại người phch kh vậy.

 

Mi nghĩ ngợi lung tung, chng ti vượt đỉnh đo từ lc no. Đường đ trở nn thoai thoải kh dễ đi nhưng ci mệt v ci kht xuất hiện chỗ đầu gộp đ hồi trưa giờ ny đ rượt theo chng ti bn gt. Mũi miệng v cả tai nữa thi nhau thở. Hnh như dưỡng kh trn ni cao ny bị hm beo rắn rết tước đoạt qu bạo, chẳng cn lại được bao nhiu nn cc buồng phổi chng ti đều gặp tnh trạng vo t ra nhiều (ti chưa biết khng kh trn cao long hơn).

 

Mồ hi ti ta ra khắp trn quện với thứ mi hăng hắc tanh tanh của g tru đực bết vo thi dương ti tạo ra một loại mi hiếm c trn đời, khng xử l chắc mũi ti ngữi mi đến rữa nt ra mất!

 

Từ khi pht hiện thi dương mnh trở nn thảm hại trớ tru như vậy, ti dng b l đ nhai xong, xt đi ch lại để đuổi thứ mi nọ nhưng khng ngờ thi dương ti cng dậy mi hơn trước. Tnh hnh ny c thể v với việc dng nước hoa lm t mi mồ hi nch, cng tẩm cng nồng! Ti phải cam phận sống chung với thứ mi x uế c n nọ, thnh tm khấn cầu thần Phật gip ti mau mau gặp được khe suối để giải ci nạn xấu hổ ny. Nhất định khoảng gần chn đo phải c những thứ ti khấn cầu, bằng khng th tạo ha lấy qui g để thiết kế con sng Thu Bồn thnh thang ngng ngoo kia?

 

Thế nhưng chng ti đi sắp hết đo Phường Rạch rồi m khe suối th trốn biệt đu cả. Ngay cc loại l cứu kht cũng thưa thớt dần đi. May sao chng ti gặp được vi vạt bắp ci cọc cao chưa đến tầm vai của hai bạn ti.

 

Bắp gần như chỉ ton ci, lc đc mới c vi ba hạt như trẻ con mới mọc răng sữa nn người ta bỏ mặc, khng thiết canh tuần g, tức l chng ti c ton quyền định đoạt. Chng ti thổ phỉ ba m lớn, người th nhai cả ru cả ci, cn lại g th lũ vật thanh ton gọn ghẽ, khng để lại cht dấu vết, tang vật g.

 

Chng ti đ tươi tỉnh ra cht đỉnh, cố sức l bước đến hữu ngạn dng Thu Bồn. Chỗ chng ti dừng lại l một bến chnh của trục giao thng thời chiến.

 

Vừa qua cơn lũ tiểu mn cộng với mấy trận mưa nguồn xảy ra chưa lu nn nước sng chưa trong hẳn. Tru v người cng bước nhanh, xm nhau uống nước, rửa tay, đầm mnh thỏa thch. Mấy ch tru chỉ vừa đẫm lt thn hnh l đứng ln bắt chước nhau gặm cỏ ron roạt ở ven bờ. Chng lm ti nhớ đến con lừa Buyri-đng (Buridan) ở sch gio khoa tiếng Php.

 

Nh bc học Buridan muốn xc định ci đi với ci kht ci no mới thực sự bức thiết hơn. ng cột vo cọc một ch lừa bị cấm ăn uống đ mấy ngy. Hai bn cọc ng đặt đối nhau v cch đều với cọc một giỏ cỏ v một x nước. Lừa đổi kiến lin tục khi th đi về pha cỏ, khi th đi về pha nước nhưng dy buộc ngắn, khng chạm tới x nước hay giỏ cỏ được, cuối cng kiệt sức ng lăn quay. Nh bc học nọ phủi tay, th nghiệm th nghiếc cc rt ra được kết luận no. Con lừa Buridan chỉ cn dng để m chỉ sự phn vn lưỡng lự, tiến thoi lưỡng nan. Cc ch tru của ti ngon hơn nhiều! Chng chẳng cần đợi bc học bc hiếc, th nghiệm th nghiếc g hết trọi, cứ việc thoải mi minh chứng kh cụ thể rằng ăn uống, v cả tắm nữa cũng đều cần thiết như nhau. Chng ti lần lượt tiến hnh cả ba việc thật lộn xộn ty thch, khng c một bản xếp đặt thứ tự ưu tin, mặc dầu thoạt đầu chng ti khng hề c định tiến hnh th nghiệm của Buridan. Ai cũng dư sức biết rằng mọi truyện cổ tch đều khinh loi lừa l ngu thượng hạng, chả ra ci qui gi, vậy m ci ng Buridan ấm ớ ấy chẳng chịu ng trước ng sau, chẳng chịu đọc cổ tch cho kỹ, nh xch cổ nh lừa ra lm th nghiệm ẩu tả th quả l hỏng kiểu triệt để, thất bại rng chịu!

 

Cc ch tru của chng ti tự th nghiệm thay ng Buridan khỏe ra. Chng ti bn cột chung cc đầu thừng vo nhau cho tru tự gặm cỏ, chng ti lịch kịch dỡ hnh trang, li hi lo bữa chiều. Ti được ưu tin miễn tạp vụ nhờ sut bỏ mạng v lũ, thnh thử khng tham gia sự chuẩn bị ấy, lại v cn bận nhờ sng Thu Bồn rửa nhục cho ti. Bứt dồn được một ni cỏ non, ti ch đi xt lại đến nng ran thi dương bn phải d n đang ngm trong nước sng. Ti lm như vậy riết một hồi lu cho đến khi xoa tay ln chỗ ấy nhiều lần, mũi ti khng cn cảm thấy đau khổ bởi hơi hướng của thứ mi tai c nọ. Rốt cuộc ti cũng lập lại nguyn trạng cho thi dương mnh trong buổi sng, tức l khi chưa cưỡng bch ch tru thứ ba bước ln gộp đ đầy khủng bố ở chn đo Phường Rạch. Nỗi vui mừng của ti c chất lượng tương đương nỗi vui của một bệnh nhn hn m lu ngy, vừa tỉnh dậy h mắt liền nhận ngay ra c y t xinh ơi l xinh.

 

Mấy ch tru mải m gặm cỏ mượt ở bờ sng, Trng chng thật l trn trề hạnh phc. Thế m chỉ mấy hm nữa chng sẽ bị ha kiếp thật lạnh lng ở một l mổ no đ th loi người thật qu ư tn nhẫn. Nhưng biết đu việc ha kiếp ấy lại kết thc cuộc đời đy đọa của chng, v ti chnh l kẻ gin tiếp tạo ra thứ n huệ ấy?

 

Chng ti giong tru qua sng Thu Bồn vo lc lng xm hai bn sng đ ngủ yn, đn đm tắt ngấm, chỉ cn nghe vi tiếng ch sủa vu vơ ở xa xa, điểm thm mấy tiếng c o no. Đấy l lc loi tru lim dim ngủ chập chờn, mồm nhẩn nha nhai kẹo cao su để suy tư kiếp đời tội nghiệp của chng. Tri lại, chng ti cưỡng bch bốn khối thịt sống ấy di chuyển lin tục, lỡ bữa lỡ giấc, v vậy c lẽ mỗi con đều rất căm chng ti, chỉ mong c dịp để phản đối v dịp đ xảy đến kh nhanh.

 

Qua mới được nửa sng th chng bắt đầu giở chứng. Hung hăng nhất chnh l con tru thứ ba: g tru đực. G mỏi chn hay ể mnh g đ nn khng thm đạp bước nữa, nằm trơ ỳ ra, co rm bốn v. Chiếc thừng tuột di trong tay ti nng rt. Ti đnh phải bung tay để mnh khỏi rơi xuống dng sng lạnh đm khuya. Sức đẩy Ac si mt (Archimde) chỉ biết c mỗi một việc l đẩy đại từ dưới ln trn, chẳng gip g cho ra hồn. Phải chi ng ta để cho sức nọ đẩy xin xin về pha ti một cht th ti biết ơn ng ta biết mấy!

 

Tội nghiệp! G tru đực nọ vốn l con dn Tin Phước từ nhỏ đến lớn đu c quen biết g cảnh trời rộng sng su tối tăm mờ mịt rng rợn đến thế!

 

Ti cho rằng cuộc giở chứng của g tru đực rất c thể do sng Thu Bồn c vấn đề! Ta đ biết rằng d l sng hay ni, một khi đạt đến tầm cỡ đng kể th nảy sinh v số vấn đề. No l đng nắng ty mưa, bn lở bn bồi, bn đục bn trong, v.v v v.v G tru đực phản ứng th bạo, khng lệnh triệt để, biết đu chỉ v nước sng Thu Bồn lạnh hơn qu đng ở pha Đại Lộc? Phải chăng g ngầm tỏ thi độ rằng ở pha hữu ngạn th g chịu kh lội chơi với cc ả cho vui chớ pha tả ngạn th đừng hng bắt g phải lội? G phải để dnh sức chứ!

 

Điều lm cho ti lộn gan l dưới nh sao mờ, ti thấy g hăm hở dng thứ vận tốc bứt ph rt về đch, điều chỉ thấy ở những vận động vin cự ly di đang sng sục quyết tm. G đ chơi tr đnh bi ngửa với đm thương nhn xui xẻo chng ti đy. Lo đ đẩy chng ti vo tnh cảnh thực sự khốn đốn v kinh ph chng ti chỉ cn cho ba ngy ăn đường v đ phải k khai thật chi tiết về tnh hnh bị nước lũ cầm chn, đến nổi nh đ xiu lng thng cảm đm thương nhn lạ mặt, qu non kinh nghiệm nn tnh gi phải chăng cho chuyến giong tru. Giờ đy chuyến ấy bị nng kinh ph ln gấp ba chỉ v tr giở quẻ của g tru đực!

 

Nng ruột một hồi th đ ngang cũng cập bến. Chng ti để một đứa ở lại canh ba ả tru ci. Giữa đm khuya khoắt, lạnh lẽo, chung quanh lại ton bắp với bắp, Việc cai trị mấy ả tru ci ny chả dễ dng g. Cng việc của hai đứa ti tuy l c nhọc nhưng kể ra cũng thoải mi hơn.

 

Hai đứa chng ti thu chiếc thuyền con quay lại cho nhanh, may ra tm kịp g tru đực trước khi g ca khc khải hon về đến Tin Phước. Nguy cơ chy vốn của chng ti cao sừng sững, sẵn sng ụp xuống bất cứ lc no.

 

Hai kẻ tm tru vừa rời khỏi thuyền th my đen đ giăng kn bầu trời, xa sạch bao nhiu l sao. Thật l chua cht. Vận đen của chng ti đ ngấm cả vo lắm thứ, no đm đen, my đen, cả g tru đực cũng đen nốt. Tm lại g đen ấy trong mọi thứ đen như thế thật l kh khăn mun vn. Đ vậy, bi sng pha Duy Xuyn ny cũng lm kh thm: Cả bi trống ton du, c xen một t thuốc l Bến Đền. Nếu c trồng bắp, hoặc ma, chng ti c ngay địa chỉ của g tru đực qua tiếng sột soạt vang vang ra hay tiếng vặt l lo xo của g. Đm đen ở một nơi lạ lẫm lm chng ti sợ đủ thứ nn hai đứa khng dm chia pha đi tm, cứ giữ cự ly năm bảy mt, vừa đi vừa tr chuyện linh tinh. Mấy c bạn gi cng lớp trong năm qua được chng ti đưa vo chuyện tất tật. Ti thử kiểm điểm xem c c no yu mnh hay mnh đ yu c no khng, t ra chả c qui g hết, mặc d ở tuổi dậy th, cc c cũng đỏm dng ra tr! R rng l tnh trạng suy dinh dưỡng triền min đ biến thnh thứ quyền uy cầm chn sự ho hức của bản năng.

 

<Tiếp #5>

 

Cứ tưởng hướng cu chuyện về lĩnh vực như thế sẽ lm mnh đỡ mệt hay đỡ buồn ngủ nhưng ci g cũng c giới hạn của n, thủ đoạn b đạo ấy của ti cũng khng đnh lừa cho hai mi mắt đừng dp lại v đi chn linh hoạt hơn để ln bờ xuống ruộng đng cch. Tm lại chng ti t onh oạch thỏa thch, mắt c chn v đầu gối sưng v ẩm. C tiếng g gy pha lng xm xa xa. Lại lc đc c tiếng dệt cửi vẳng lại mơ hồ. Thứ tiếng ny gy xao xuyến chi lạ, bởi những năm trước cch mạng thng Tm, nh ti cũng c khung dệt v ở tuổi ln mười, ti đ tham gia việc quay ống, quay suốt v dệt ln vi tấc khi mọi người đi vắng. Tiếng dệt cửi xa xăm gợi ln cho ti một qu khứ, một qu hương, một cuộc chiến. Chng đ lấy mất của ti qu nhiều, rất nhiều Trong trạng thi mộng du về miền kỷ niệm, chn ti vấp phải hn đ ẩn dưới cỏ, ng chi vo bờ ruộng cao. Tiện thể ti bảo:

 

-         Nghĩ một lt đ!

 

Phịch một tiếng, g bạn ti đ ngồi nhanh hơn cả ti. C lẽ g nghĩ đến việc ny sẵn trong đầu trước cả lc ti đưa ra lời đề nghị của mnh.

 

Đi với nhau cả đm, chuyện tr mi cũng chn. Ti chỉ ngồi suy nghĩ bng quơ. Vấp phải hn đ dưới cỏ, lẽ ra mng chn ci của ti đ phải h hốc ra cho mu chảy, thế m chỉ thấy rịn rịn nhức nhức. T ra ti đ suy nhược đến mức vấp phải đ cũng chả vấp được một c cho ra hồn! Thảm qu!

 

Sau lưng chng ti l một bờ đất cao qu đầu như tường thnh. Nhất định l tru khng sao leo ln được. Nhn dọc bờ cao ấy cũng chả thấy đống đen l l no. Thnh lnh ti nghe c tiếng thở kh rất to ở pha xa. Chng ti nhỏm ngay dậy, men theo hết bờ đất cao, đi riết đến tận ven xm mới bắt gặp g tru đực đang chơi tr nhai kẹo cao su ở đấy. ng bạn ti h hửng về viễn cảnh thu hồi vốn, lật đật quay lại tm nắm dy thừng. Ti chợt h to:

 

-         Rắn !

 

G như bị điện giật, khựng lại rồi li về pha ti, miệng lắp bắp:

 

- Rắn đu ? S..aomy thấy?

 

Ti khc khch:

 

-         Thấy g m thấy! Mắt tao đu c hơn g mắt my? C điều ban đm đi trong trong ruộng cỏ phải đề phng rắn. Biết đu tru giẫm phải rắn, n phập cho một pht, đi khng nổi nữa nn đnh nằm lại đ đền tội.

 

Ti bẻ hai nhnh du đưa g cầm rồi mc bật lửa ra, x vi trang sổ tay lm đuốc, bảo:

 

-         Mầy gắp cho khỏe nh! Cuốn đầu giấy vo một nhnh du đ rồi hy gắp. huơ nhẹ để dễ nhn.

 

Soi mất mấy trang sổ tay, người chủ hng v phc mới dm nắm đầu thừng li mn hng phản phc đứng ln. G tru đực ngoan ngon bước theo chng ti lừ đừ ra bến. Kẻ v phc dắt con vật phản phc, chn ơi l chn!

 

Một tiếng h di của ti được pha bi tả ngạn đp lại. Tnh ra tiếng h của chng ti vang xa ngt nght cy số, c lẽ nhờ sng m khng gặp ch tắc g.

 

Tiếng cho khua nước nghe r dần. Cứu tinh đ tới. Mọi chuyện diễn ra sung sẻ trong vng dự kiến. G bạn bảo ti:

 

-         Tao kịp nghĩ lại rồi. Giờ đy tao giận my cũng gần bằng giận con tru đực phản phc.

-         Thiệt vậy sao? My dm xếp hạng tao vậy ?

 

Giọng g uất ức:

 

-         Mầy biết ban đm lội trong ruộng cỏ dễ gặp rắn, vậy sao chờ đến lc gặp lại tru my mới chịu ni? Mầy cố trnh rắn một mnh, cn mặc xc cho tao lnh đủ, phải khng? Lẽ ra my phải ni ngay từ hồi cn ngồi ghe qua sng chớ ! My chờ cho rắn đớp tao chớ g?

 

Giọng g thật ai on, chứng tỏ g mất sạch lng tin về tnh nghĩa bạn b, về nhn cch con người, về vn vn mọi thứ. Ti cần phải giải quyết từ từ, tham cho nhanh l hỏng bt. Ti n tồn bảo g:

 

-         Nếu giao cho my di một mnh th tao mới dặn d kỹ lưỡng. Cn đi với tao th dặn lm qui g cho hao hơi? Lc ny tao đi trước my hay my đi trước tao?

 

G hnh hạ tr nhớ mnh cả một lc lu mới đp gọn lỏn:

 

-         Th my!

 

Ti giảng giải:

 

- Như vậy, c bị rắn cắn l tao bị chớ dnh dng g my ? Chẳng lẽ tao giẫm nhầm rắn, rắn lại giục My đi nhanh đi ! Để chờ thằng đi sau tới đ tao mới tnh cho n!

 

G cười xa:

 

-         Mệt ứ hơi m my cũng chọc lt tao được. Hn g mấy đứa con gi hồi Nhất nin A cứ vy quanh my suốt!

-         My ngu bỏ xừ ! Mấy b ấy ton cỡ chị tao cả thi. Bộ my khng thấy như vậy ?

 

G li cu chuyện về hướng cũ:

 

-         Ừ th cho l vậy. Trở lại chuyện rắn đ. Đnh l tao đi sau my, nhưng kẻ tử tế th phải dặn d bạn b đề phng nguy hiểm th mới l phải đạo chớ?

-         Nếu giữ cho phải đạo, chắc g my chịu đi kịp tao? Rồi cứ sớn sc nhn xuống chn lom lom để coi chừng rắn chớ đu chịu căn mắt ra cng tm tru? Đng khng?

-         Ừa cũng đng!

 

Ti giảng tiếp:

 

-         Thật ra, rắn sợ mnh l chủ yếu. Quơ quơ ci gậy trong cỏ l h dọa b con nh rắn chạy te khi. Việc ấy được coi l đnh cỏ lm rắn sợ (Đả thảo kinh x). M một khi đ sợ th lm sao cắn kịp?

-         Vậy chuột chạy trong cỏ cũng giống việc đnh cỏ sao rắn lại tm gy được m khng sợ?

-         Chuyện đ th khc. Thật ra rắn khng bắt nổi chuột đang chạy đu! Cũng khng đủ ti rượt theo chuột đang chạy để bắt. Người ta bảo nhanh như chuột nhắt kia m! Đy c lẽ l sự mầu nhiệm của tự nhin. D ban ngy hay ban đm, chuột hoặc chim gặp rắn l co rm nộp mạng chớ chạy hết nổi, cất cnh cũng khng xong. Chuột đang chạy nếu thấy rắn liền dừng ngay lại, co rm np ngay vo chỗ rậm, run lẩy bẩy. Việc lm ấy khiến nhiệt độ thn chuột tăng ln. Rắn vừa b vừa cha lưỡi bn nhạy ra đo nhiệt độ mi trường, đến vừa tầm l phng mạnh đớp nhanh. Cn người nếu đạp nhằm lưng rắn, d gy hay khng gy xương sống, rắn vẫn cốp nhanh một pht cốt dạy cho lũ người biết thế no l lễ độ.

 

G cười:

 

-         Dạy my chưa?

-         Rồi ! Một lần.

 

Thuyền cập bến. Cuộc đon tụ thật l mừng mừng tủi tủi. Suốt mấy giờ vừa qua tm trạng mỗi đứa chng ti đều đ sống qu nhiều. G ở lại chạy bổ ra đn. G cng đi tm tru với ti bn kia sng thở ph một tiếng, cất giọng so b:

 

-         Mầy sướng qu h!

 

Ti tiếp lời hắn ta ngay:

 

-         My ở lại, chắc l bận bịu tối tăm mặt my chớ g? May cho my lắm đ! Khng bận tay bận chn như vậy th giờ ny quần o my thối hoăng, khai rnh cả rồi! Phải khng?

 

G th nhận:

 

-         Thiệt l cực v sợ muốn chết! Ở đy chả c chỗ no cột tru. Chỉ cột vo gốc bắp. Tao cột mỗi thừng vo năm bảy gốc bắp m hở ra l chng nhổ phăng. Thật tội cho chủ ruộng chớ biết sao! Trời tối đen lại thm tiếng gi xo xạc lm tao sợ chết khiếp. Hồi ny pha trn kia cn c tiếng chn người bước thnh thịch, chuyện tr rm ran nữa. Tao sợ rủi gặp bợm trộm tru đi ăn đm về gh lại thăm th toi! Tao nn khe cả một luc lu tim mới hết th thụp.

 

Suốt mươi hm nay, g chuyn việc đầu bếp cn chng ti lo ci ăn cho tru. V vậy g c quyền ngủ sớm để khuya dậy sớm lo cơm nước ln đường. Muốn ni chuyện cũng khng c người, c dịp. Hm nay bổng dưng g lắm lời đến thế. Ngồi một mnh giữa đm vắng g ngấm c đơn đến cng cực nn cơn thm ni hnh hạ g c lẽ rất gh gớm. Ti hỏi:

 

-         Hng ha đu?

 

G chỉ tay về pha cuối ruộng bắp:

 

- Tao giấu rồi! Từ lc tao nghe tiếng chn người ở pha đầu gi. Hai g lật đật đi thu hng về. Ti đứng chờ một mnh bn g tru đực cng với đm muỗi đi l lợm.

 

Gom tru xong, chng ti bn nhau đi thẳng vo chn ni Đại Quang. Chần chờ nơi đy rất dễ xảy ra sự cố bất trắc.

 

X Đại Quang (Đại Lộc) bấy giờ thuộc quyền quản l của cả hai bn đối địch. Ngụy quyền do Php lập chỉ quanh quẩn ở huyện lỵ, năm th mười họa mới bm theo qun đội về thăm x, hiểu dụ qua qut ny nọ rồi tt theo về i Nghĩa. Chnh quyền bn phe khng chiến mới thực sự bm trụ. Chng ti đến đy l đ đi hết vng tự do v sắp sửa tiến vo vng tạm chiếm.

 

Chng ti nghĩ hẳn một ngy để lo nạp năng lượng cho tru v cho người.Tuy nghỉ ngơi thư gin tối đa nhưng chng ti chẳng thấy thư thi được bao nhiu v c thư gin suốt tuần cũng khng thể no b nổi ci căng thẳng sắp phải đn nhận của đm nay v suốt cả ngy mai. Chng ti chia nhau hai đứa thức lo mọi chuyện, một đứa ngủ thật no giấc. Cho hai đứa ngủ kể cũng chẳng sao, nhưng gặp khi cần phải dựng dậy cho được th vất vả v trễ ni qu.

 

Khoảng mười giờ đm, chng ti khởi hnh men theo cnh đồng Song bnh, phơi thn cả người lẫn tru cho lnh đồn Ni Lở thử sng v lập thnh tch chiến đấu ngẫu hứng.

 

Tnh ra trong cuộc hnh trnh ny, chng ti đ phải gặp kh khăn gấp mười lần những điều dự kiến trước lc ln đường.

 

<Tiếp #6>

 

Trước tin ti phải giả từ chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền của mnh để đền chủ một đm mạ v bộ quần o vải ngoại để đền một đm khoai ở vng Trung Phước chỉ v con tru thứ ba giữa đm cảm thấy đi, bứt thừng đi lang thang tự lo việc cải thiện!

 

G chẳng thm nể nang đứa no trong bọn chng ti, lắm lc g cn lm ti lộn ruột. Ti c kinh nghiệm su sắc về loại tru c mu da đen nhnh ny. Hể g nảy thch quơ đại một tu chuối non bn đường l g thản nhin bứt ẩu, ti m nu thừng cản trở l lo xch ti theo gọn bn.

 

Cũng may m người xưa pht minh ra cch điều khiển tru bằng tr xỏ mũi dắt đi. Nếu người ta lỡ by ra tr xỏ tai th chắc g tru đực nọ thừa sức li ti đến cng trời cuối đất như chơi!

 

Chng ti ngậm tăm đi lấn vo chn ni Đại Quang v ở vị tr ny, chng ti đang thẳng gc với đồn ni Lở. Bảo rằng ngậm tăm khng c nghĩa l chng ti vừa từ tiệm ăn bước ra. Ngậm tăm c tiếng gốc l hm mai (ngậm que tăm) của Trung văn. Ngy xưa cc ng tướng muốn chuyển qun thật b mật thường thực hiện trong đm tối, mỗi người lnh phải ngậm một que tăm, nếu v tnh hở mi tăm rơi mất l tha hồ nhận qun php trị cho tới bến.

 

Đn điện đồn Ni Lở sng choang nn chng ti cảm thấy n ở qu gần, khiến chng ti sợ bở va. Cũng may l vo giờ ấy, chỉ c tn lnh canh đn pha l tc trực, số cn lại ton chi mũi vo sng bi l th vui duy nhất của lnh trng trấn đng đồn tiền tiu như Ni Lở.

 

Đang vật vờ cất bước, bất thnh lnh g tru đực giật dy thừng tuột khỏi tay ti, lồng ln va mạnh vo ti một pht. Ti văng quch vo bụi cy ven đường. Ton lưng v cnh tay phải của ti kẹt cứng giữa lm ch l. Hng trăm mũi dao găm của thứ l qui quỉ ny chọc tua tủa vo người ti thật buốt xt trong gi rừng se se. So với tai nạn ở qung đường vượt lũ hm trước th cả hai lần đều giống như c trong giỏ bị một g đng tr trt ra nhưng qun mở hom giỏ, c điều ci đau ở khu lũ l thn c lc, ci đau ở ven ni Đại Quang ny l thn c tr!

 

Ti phải nn đau nhận thm hng chục mũi dao găm ch l đm bồi như vậy nữa mới chật vật chui khỏi lm cy tội nợ ấy rồi lom khom chạy theo mối thừng ko l vung văng trn mớ sỏi cơm. Lẽ ra ti chợp kịp nhưng mn sỏi cơm lm đi dp lốp của ti trượt mấy ci liền, mng ti ẩm tn tệ, đnh khổ sở nhn g hung thần st gi ấy chồm ln phủ ln thn sau của ả tru ci đi gần. Ả ny quyết liệt khước từ mn ngầu pn biếu khng nhằm lc nn cuống cuồng chạy đm bổ về pha trước nhưng ci g l lợm ấy nhất định khng chịu bung tha. Su ci chn hất tung sỏi cơm bắn ro ro lin tục ln cy l lm bụi hai bn đường mn cộng với tiếng chn thi thụi vang ln trong đm lặng khiến hồn va chng ti phi tuốt ln my rồi cn phi tuốt ln mấy đợt nữa.

 

Bụp bụp bụp Ba quả pho sng phụt ln bầu trời Ni Lở. Khng gian sng trưng như đm lễ hội. Lần đầu gặp cảnh tượng ấy, cả đn tru lồng ln chạy thụt mạng, ba bng đen lom khom hớt hi theo sau.

 

-         Cum!... Cum!... Cum!... Cum!... Ong!... Ong!... Ong!...Ong!...

 

Bốn quả đạn cối rơi theo bn gt. Tiếng r r của mảnh đạn chm gi, quất rẹt rẹt vo những lm sim, mua, v.v m chng ti mới vượt qua trước đ mấy giy. H va!

 

Loạt đạn thứ hai cch chng ti xa hơn. Chắc đồn ny xi sng qu cũ hoặc lo phụ trch gi cối vừa chợt thức giấc thnh lnh nn đn tiếp chng ti trong tnh trạng mắt nhắm mắt mở, khoảng cch lại qu xa nn khả năng st thương gần như bị triệt tiu.

 

Hai g bạn chạy trước đ kịp ngoặt vo ngả Khe Đin. Ti thất thiểu phờ phạc tm đến nơi đng vo lc trăng hạ tuần đ ửng ln la nha sau lớp sương m dy đặc. Chng ti lăng xăng chọn chỗ cột tru.

 

Chẳng thừa chẳng thiếu, tả ngạn Khe Đin thiết kế cho chng ti đng y chang bốn lm ch l. Chng mọc cnh đều nhau theo dạng chụm đầu ng to. Loi cy ny chỉ cao ngang đầu người, l đối nhau như tu dừa, c bộ rễ rất chắc, cnh la xa ngang mặt đất, mũi l ngọn hoắt nn loi b st trnh xa, chng chỉ tm đến đấy khi c nhu cầu bc vỏ cho bản thn.

 

Tuy biết đặc tnh của ch l vốn l thứ khắc tinh của trăn, rắn nhưng chng ti vẫn phải kiểm tra cẩn thận: Chng ti nm sỏi ro ro vo bụi cy, d nhỏ b như con trn con nhi cũng phải nhận năm bảy vin lm sứt đầu mẻ trn như chơi, ni chi trăn, rắn? Một lc kh lu vẫn khng thấy con vật no b ra, chng ti yn tr, cột tru vo. Bốn chiếc thừng giong di cho php tru đi tới đi lui đỡ phải cuồng chn m cũng dễ trnh n cht t bầy muỗi rừng khủng bố.

 

Mọi việc xong xui, chng ti quay lại chỗ bờ Khe Đin thu xếp chỗ nghỉ ngơi. Vị tr ny kh tốt đẹp v c được ba bốn lớp đồi che chắn tầm quan st của lnh đồn Ni Lở.

 

Chng ti tri o tơi l lm nệm. Khng c thứ vật dụng ny, ci lưng đầy vết gai tre v mũi l ch l của ti nhất định khng ti no đặt ln đm sỏi cơm được.

 

Vừa chợp mắt được một giấc nhỏ, ti chong dậy theo thi quen của người cả lo. Mấy ch tru cũng bồn chồn vẩy tai lin tục. Ti kiểm tra một vng rồi về lại chỗ nằm.

 

Ti toan ngả ln tấm tơi l th tht tim khựng lại, khng dm nhc nhch v nghe long thong tiếng cnh l va quẹt nhau sột soạt ở bn kia khe, nơi chng ti đ đi qua vo lc trăng mới l. Lẫn trong tiếng gi cn văng vẳng tiếng x xồ rất mơ hồ. Hơn ba pht sau, một loạt bng đen lục tục xuất hiện cng lc cng đng, đứng ken dy pha bờ khe bn kia.

 

Người ti căng ln như dy đn. Ti sợ cả tiếng tim mnh thnh thịch

 

Cn tiếpv hết

 

<Tiếp #7>

 

 

 

Gio Sư Ng Văn Lại 吳文赖老師

(Thi Trọng Lai 太重来)

Việt Nam, 2014

 

 

 

 

 

 

 

 

*  Ai bảo chăn tru l khổ *

 

 

 

 

*** 投稿電郵請寄 ***

Bi vở & hnh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trch KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

啓明网站  |  Copyright 2004 - Present  KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer