|
Con chưa nói với Mẹ lời
cảm ơn khi Mẹ mang nặng đẻ đau,
chăm sóc cho con từ những ngày lọt ḷng.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi những đêm thức trắng lo lắng
cho con từng muỗng nước uống, từng
chai sữa bú.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi con đau bệnh Mẹ lo âu mất
ăn mất ngủ, giấc khuya chập chờn
săn sóc cho con.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ trong những
ngày đầu tiên dắt con đến trường,
dỗ dành v́ con khóc không chịu học.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi Mẹ tất tả đi t́m con v́ con
ham chơi với đám bạn quên giờ cơm, khi Mẹ
choàng tỉnh giấc ngủ không yên nấu cháo cho con
ăn khi con học bài thi đến khuya.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi Mẹ tảo tần buôn bán nuôi con khôn
lớn.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi Mẹ đă giúp vốn cho con làm ăn,
hết ḷng lo toan cho con trong ngày lập gia đ́nh.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ khi con đi công tác xa Mẹ luôn hỏi
thăm con có b́nh yên, khi con mệt mỏi căng thẳng
v́ công việc, Mẹ luôn lo lắng quan tâm và nấu thức
ăn bổ dưỡng cho con.
Con chưa nói lời cảm
ơn Mẹ, và những lời cảm ơn sẽ
không bao giờ đủ với những ǵ Mẹ
đă làm cho con, trong suốt cuộc đời con.
Dù lời cảm ơn con
chưa nói với Mẹ nhưng trong thâm tâm con trong bao
nhiêu năm nay lời cảm ơn th́ thầm của
con vẫn luôn hướng đến Mẹ.
Vương Vĩnh Hiệp 王永协
Nha Trang Việt Nam, Ngày của
Mẹ năm 2009
|