CÂY ĐÀN BỎ QUÊN

 

 

 

Photograhy by Hiep Vinh Vuong  王永协

 

 

 

 

 

Tôi có một cây đàn Guitar do anh em tôi hùn nhau mua từ năm 1980. Đây là cây Guitar loại thường, thực ra lúc đó anh em tôi gom góp mua được một cây đàn đă là vui lắm rồi, đâu có cầu mong mua cây đàn tốt xịn đắt tiền.

 

Sau khi mua đàn xong anh em tôi mới phát hiện ra việc chơi đàn không phải dễ như ban đầu lầm tưởng. Sau có ông anh quen chiều chiều hay đến nhà tôi chơi và dạy anh em tôi đàn, sau này chỉ có ḿnh tôi trụ lại và học biết cách chơi đàn và hiểu rành về nhạc lư. Những năm 80 của thế kỷ trước, đêm đêm tôi ôm đàn hát những bản nhạc buồn của Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Vũ Thành An…, và với tâm trạng chán đời và tuyệt vọng của thời kỳ ấy, tôi khoái chơi nhạc Phượng Hoàng của Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà để san lắp tâm hồn hụt hẫng, trống vắng trong màn đêm dày đặc…Nhờ biết nhạc lư tôi mày ṃ tập cả những bài nhạc Pháp và Mỹ nổi tiếng. Nhờ vậy hiện nay tủ đĩa nhạc ưa thích của tôi gồm đủ loại nhạc: Mỹ, Pháp, Hoa (Phổ thông), Hoa (Quảng Đông Hongkong), Hoa (Mân Nam Đài Loan), và nhạc Việt. Đặc biệt nhạc Việt tôi chỉ nghe nhạc thời trước (Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Phạm Đ́nh Chương, Ngô Thụy Miên, Hoàng Thi Thơ, Văn Phụng, Lam Phương, Trần Thiện Thanh…), nhạc hiện nay của các ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam tôi không có một đĩa nào.

 

Sau nhiều lần dọn nhà, nhiều lần túng thiếu tôi mang sách cũ đi bán để trang trải cuộc sống và chuyện học hành, nhưng cây đàn của tôi vẫn được giữ lại và đi theo tôi suốt những tháng năm bôn ba, vùng vẫy, chống chọi cuộc đời khắc nghiệt của tôi. Gần đây khi tâm tưởng đă ít nhiều tĩnh tại, tôi nh́n lại cây đàn mến yêu của tôi và tôi quyết định mang nó đi sửa lại mặc dù hơn 20 năm nay tôi không c̣n cầm đến cây đàn nữa. Anh thợ sửa đàn ở đường Phan Chu Trinh nói với tôi là trừ khi cây đàn này anh có kỷ niệm ǵ đó c̣n không th́ nên vứt bỏ v́ tiền công thợ và thay thế phụ tùng c̣n tốn nhiều tiền hơn là mua một cây đàn mới chất lượng tương đương. Tôi không một mảy may do dự bảo anh thợ cứ sửa lại cây đàn cho tốt.

 

Ngày nay đêm đêm tôi ngồi trong pḥng khách nghe nhạc yêu thích của tôi (tôi luôn xoay ṿng nghe nhạc: Mỹ, Pháp, Việt, Hoa…), tôi ngắm nh́n cây đàn thân yêu của tôi được đặt trang trọng ở một góc pḥng khách. Dầu sao, nó cũng là người bạn đồng hành thân thiết của tôi trong chặng đường gian khó của tôi trong suốt hơn 30 năm qua. Nó đă thấu hiểu tôi khi từng nghe những lời ca, tiếng than, nỗi nghẹn ngào ḥa quyện cùng tiếng réo rắt, ngân nga của nó…

 

 

Vương Vĩnh Hiệp   王永协

Nha Trang, Việt Nam,  29 tháng 4 năm 2010

 

 

请阅读王永协作品 *  Xin mời đọc một số tác phẩm cuả Vương Vĩnh Hiệp. 

 

 

 

 

 

 

 

 

*   *  *

 

 

 

 

 

 

***  投稿電郵請寄 ***

Bài vở & h́nh ảnh xin gởi về Ban Phụ Trách KHAIMINH.ORG

 

VanNgheGiaiTri@KhaiMinh.org

 

 

 

啓明网站  |  Copyright © 2010 KHAIMINH.ORG  |  Website Disclaimer