|
Trong bài Khải Minh
– Những Kỷ Niệm Khó Quên viết
năm 2005, tôi có đề cập đến việc tôi
cùng 3 người anh được học ở
trường Trung học Khải Minh
Nha Trang là nhờ vào Đổng sự
hội của nhà trường, nhất là các vị
Đổng sự trong Bang Phước kiến Nha Trang
đă bảo trợ cho bốn anh em tôi được
học ở Khải Minh miễn phí. Các vị Đổng
sự Bang Phước Kiến hoạt động tích
cực nhất vào đầu thập niên 70 là: Ông Lâm Nghi Long ( Hiệp Phát ) –
nguyên Phó Hội trưởng Hội thể dục Kiều
Thanh, ông Hứa ( Cà phê Dũ Hưng), ông Lâm Mộc Huy (
Hiệp Thành) – nguyên Phó Hội trưởng Hội thể
dục Kiều Thanh, ông Trần Quân Hiến (Đức
Hưng) – nguyên Phó Hội trưởng Hội thể dục
Kiều Thanh, …nhưng gia đ́nh tôi nặng ân t́nh nhất
là gia đ́nh tiệm phụ tùng xe hơi Hiệp Thuận
Hưng – Ông Bác họ tôi.
Ba của tôi làm việc cho Hiệp
Thuận Hưng mới được 6 năm th́ bạo
bệnh qua đời. Ông chủ Hiệp Thuận
Hưng - ông Bác tôi vẫn phát lương từ khi anh
đầu tôi 7 tuổi cho đến khi 18 tuổi. Ân t́nh này không ai có thể quên được,
và nghĩa cử này trên thế gian này không phải ai cũng
làm được. Năm 1976 ông Bác họ tôi qua đời,
tôi lặn lội vô Sài G̣n ngậm ngùi đưa linh cửu
người đến an táng tại
Biên Ḥa. Lúc đó tôi chỉ là chú nhóc 10 tuổi, khái niệm
về ân t́nh giữa con người
và con người c̣n mơ hồ lắm.
Sau năm 1975 các gia đ́nh trong Bang
Phước Kiến lần lượt rời
khỏi Việt Nam.
Mặc dầu vẫn có liên lạc nhưng tôi không c̣n
gặp bà chủ Hiệp Thuận Hưng và các con bà –
mà tôi gọi là Bà Bác họ và các Cô chú sau khi họ định
cư ở Úc. Năm ngoái sau khi được tin Bà
Bác qua đời, tôi ấp ủ mong muốn được
qua Úc viếng thăm mộ bà. Ngày tháng bận rộn
công việc quay cuồng, cuối cùng tôi cũng thu xếp
được chuyến đi Úc 12 ngày để cúng
đám giỗ Bà Bác và thăm viếng bà con thân quen.
Ước nguyện của tôi sau bao năm tháng đă
được hiện thực.
Nếu như nói ở Mỹ tôi có bạn
học nhiều th́ ở Úc toàn là hàng xóm láng giềng ở
đường Quốc lộ 1, có thể kể vài
gia đ́nh nghĩa t́nh như: Hiệp Thuận Hưng,
Hiệp Phát, Hiệp Thành, Đại Xương, Vinh
Phong, Vĩnh Hưng…dịp này tôi cũng gặp
được bạn học Khải Minh là Lư Chí Lân,
Lâm Hớn Cường ở Melbourne và Mai Quảng Thành
ở Sydney.
Nợ tiền bạc th́ dễ trả,
nhưng nợ t́nh nghĩa th́ rất khó trả hết.
Ai nợ tiền bạc nhưng v́ hoàn cảnh thực
sự khó khăn không thể trả hết được
th́ c̣n có thể thông cảm, c̣n nợ t́nh nghĩa mà
không biết trả – trả ở đây có nghĩa là
biết ơn, biết nghĩ đến ân nhân chứ
không cần trả bằng vật chất – th́ có nên
làm người không?
Vương Vĩnh Hiệp 王永协
Sydney, NSW, Australia, Tháng 1/2009
|